Bhtt Trong Sinh Chi Dai Duong Nhuoc Hoa Tu Thu
Xa xa có tiếng bi khóc kèm theo tiếng chung cổ tế dằng dặc trút vào tai, Cao Dương hôn trầm lấy ý thức, không biết chính mình lúc này đã đến nơi nào. Bụng không đau, nhưng toàn thân mềm nhũn, có phần khó chịu, giống như, giống như mới vừa tỉnh ngủ vậy, mặc dù không dùng được nhiều khí lực, nhưng cũng không có chỗ nào không thoải mái.Cao Dương không khỏi nghi hoặc, lẽ nào đây chính là cảnh tượng sau khi chết? Nhưng từng trận khóc ngất cùng cổ nhạc chân thật này là cái gì? Chung quy không phải là có liên quan đến vị thứ dân từng là trưởng công chúa này chứ? Cao Dương muốn mở mắt, cũng không gặp khó khăn gì liền mở ra, nhưng vẫn chưa gặp được quang mang chói mắt gì, bốn phía đều là u ám, chỉ cảnh góc điểm mấy trản đèn, có thể để người nhìn thấy vật mà thôi.Nơi này là....Cao Dương chống người ngồi dậy, nhìn quanh người, nơi này cực kỳ quen mắt, tựa như bị che dậy vào chỗ sâu trong ký ức, nàng nhíu mày, ra sức nghĩ, cuối cùng cũng nhớ được, đây là ---- Lập Chính Điện trắc điện!Lập Chính Điện, là chỗ ở của Trưởng Tôn hoàng hậu, trưởng tôn hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, hiền huệ thục đức, đối xử với các hoàng tử hoàng nữ đều từ ái có thừa, nàng tuổi nhỏ mất mẫu thân, trưởng tôn hoàng hậu thương tiếc, tiếp nàng đến bên người tự mình nuôi nấng, vì vậy nàng từng sống ở nơi này mấy năm.Nhưng mà, nàng sao lại đến nơi này? Lẽ nào con người khi chết đi, sẽ trở lại thời khắc lưu luyến nhất đời này?Cao Dương đầy khó hiểu, nghiêng đầu nhìn một cái, đã thấy bên cạnh còn nằm một người, khuôn mặt phấn nộn, khí tức nhuyễn nhuyễn, còn có đôi hàng mi hơi run rẩy vì giấc ngủ không yên, đầu óc Cao Dương bị người trước mắt mà triệt để trống rỗng, đây là, đây là Hủy Tử, là thập bát nương Tấn Dương công chúa.Cao Dương đã không biết nên hình dung tâm tình hiện tại của mình thế nào, Tấn Dương vào năm Trinh Quán thứ mười tám liền mất sớm, mà nay nhưng lại ở bên cạnh nàng, lại là dáng vẻ nho nhỏ nộn nộn này, Cao Dương không biết nên định nghĩa bản thân đang ở nơi nào, lại cúi đầu nhìn vóc người vô cùng nhỏ bé của mình, một ý niệm không thể tưởng tượng nổi không thể áp chế được xuất hiện trong đầu.Nàng chưa kịp trấn an tâm tư như kinh đào hải lãng của mình, cửa phòng liền bị đẩy ra, một nam tử thân mặc hoàng bào uy vũ từ bên ngoài tiến vào, Cao Dương ngồi trên giường, nhìn nam tử dung nhan tiều tụy trước mặt, nước mắt nhất thời tràn đầy hốc mắt, nàng che miệng nghẹn ngào, tiếng khóc nén nơi yết hầu, càng trở nên thương tâm, môi run rẩy, toàn thân đều run rẩy, hàm răng run rẩy, rốt cuộc nức nở hô lên:"Phụ hoàng..."Lý Thế Dân là đến xem nữ nhi, xác thực mà nói, đến xem là Tấn Dương, nữ nhi thứ ba của hắn cùng với Trưởng Tôn hoàng hậu, Trưởng Tôn hoàng hậu băng thệ, trong cung còn chưa đưa tang, người cũng luống cuống tay chân, nhất là trong Thái Cực cung này, bởi vì hoàng đế bi thương, lại không dám biểu hiện ra một tia bi thống, liền càng trở nên loạn, hai vị công chúa được nuôi dưỡng trong cung của tiên hoàng hậu liền có chút không chăm sóc không thỏa đáng. Đến hiện giờ đã muộn, liền để hai người ngủ cùng một chỗ, dễ dàng chăm sóc.Vì thế, Lý Thế Dân cũng không biết Cao Dương ở đây. Hắn vừa tiến đến liền thấy được Cao Dương nho nhỏ đang ngồi xếp bằng, ánh mắt mông lung nhìn bốn phía, vô cùng làm người thương yêu tiếc, còn chưa chờ hắn mở miệng, liền thấy nữ nhi này hết sức kích động khóc lên, bi ý đè nén trong tiếng khóc đó ngay cả Lý Thế Dân nghe được đều cảm thấy vô cùng chua xót, càng thêm tiếng gọi 'phụ hoàng' bao hàm tưởng niệm thậm chí mang theo chút thăm dò cùng không dám tin kia, Lý Thế Dân suýt chút nữa cũng khóc theo.Hắn sãi bước đi lên trước, thần sắc cũng là buồn bã thương tiếc, im lặng nhìn nàng, yết hầu căng lên, lại cố gắng nhẫn nại, sau cùng nuốt xuống lệ nam nhi. Bảo người mang nước đến, tự tay lau mặt cho Cao Dương.Nhi nữ của Thái Tông ba bốn mươi người, nữ nhi liền chừng hơn hai mươi, bốn vị đích nữ được Trường Tôn hoàng hậu sở sinh có thể được thánh sủng tự không cần phải nói, Cao Dương có thể trong rất nhiều hoàng nữ còn lại bộc lộ tài năng trở thành một người được kiều sủng nhất, cũng không phải chỉ bằng giả vờ làm nũng, giả vờ ngoan ngoãn, nguyên nhân bên trong, thứ nhất thân mẫu của nàng mất sớm, được Trường Tôn hoàng hậu nhận nuôi, có thể thường cùng hoàng đế gặp mặt. Thứ hai, cũng vì tính khí của nàng cùng Lý Thế Dân rất tương tự.Cao Dương không hỗ nàng đời trước đã ăn không ít thiệt thòi, chỉ trong ngắn ngủi mấy tức thời gian, liền đã quyết định phải tìm lại đền bù thật tốt.Nàng lau sạch mặt xong liền có chút ngượng ngùng, phút chốc không kìm chế được nỗi lòng mà khóc ra, sau khi hậm hực phát tiết xong, tình cảnh dưới mắt liền vô cùng xấu hổ. Khóc trái lại cũng có thể che lấp, mẫu hậu sinh tiền đối nàng cực kỳ tận tâm, mà nay người đã đi, nàng vô cùng thương tâm cũng là bình thường, băn khoăn cũng chỉ có mình Cao Dương. Ngay cả khi cái chết đến trước mắt, trượng phu bị trảm ở ngọ môn, chư tử lưu đày Lĩnh Nam, tình cảnh tuyệt vọng như vậy, nàng cũng không rơi một giọt lệ, nhưng một khắc đó khi nhìn thấy Lý Thế Dân, thế nào đều không nén được ủy khuất trong lòng.Lý Thế Dân đi đến nhìn Tấn Dương đang say ngủ một cái, quay đầu lại an ủi Cao Dương:"Được rồi, lau nước mắt đi, con thương tâm như vậy, hoàng hậu biết cũng sẽ vui vẻ, chỉ là đừng quá bi thương, hiếu thuận không thể thiếu, nhưng khóc đến hủy thân mình chính là hiếu thuận sao?"Cao Dương cúi đầu, trong tay còn cầm chặt chiếc khăn.Lý Thế Dân nhìn thấy liền lắc đầu, thở dài, cẩn thận phân phó cung nhân phải hầu hạ tốt công chúa xon g mời trở về tẩm cung.Cao Dương đứng dậy tiễn hắn thẳng đến trước cửa, nhưng vẫn luôn nhìn theo hắn, mãi cho đến khi thân ảnh cao lớn của Lý Thế Dân hoàn toàn bị bóng đêm bao phủ.Đây chính là phụ thân của nàng, một vị anh minh quân chủ, một vị phụ thân không mất nhân từ. Cao Dương đứng ở trong gió, lòng tràn đầy phức tạp, phụ hoàng hiểu rõ nhất là Tấn Dương, nhưng nàng cũng không ghen tị với Tấn Dương, lại càng không lấy chính mình so cùng Tấn Dương, có cái gì tốt so chứ? Trưởng cùng thứ liền khác nhau trời vực, càng không nói đến tính cách Tấn Dương rất giống Trường Tôn hoàng hậu, cha có thể nào không thương nàng? Lại nói, phụ hoàng đối với nàng cũng vô cùng thân cận, bọn họ phụ hoàng, nữ nhi hoà thuận vui vẻ cỡ nào, ngay cả Tấn Vương Trị vì cùng tuổi nhỏ chơi đùa vài năm, cũng vô cùng thân thiết với nàng, nếu không có Phòng Di Trực âm hiểm, lấy một cái gối vàng vu khống nàng cùng Biện Cơ hòa thượng có tư tình, phụ hoàng sao có thể xa cách nàng, sau khi Cửu lang đăng cơ sao có thể mỗi lần thấy nàng liền là giáo huấn.Nổi sỉ nhục này, Cao Dương tất nhiên là khắc sâu tại tâm, cũng sẽ không đơn giản liền bỏ qua Phòng Di Trực, chỉ là ai ngờ phía sau lại khuấy vào Kinh Vương thúc, lại có Ba Lăng cùng nàng Phò mã của nàng ở giữa qua lại, Di Ái lại không an phận, đảo loạn hết tất cả bố trí của nàng, đến cùng Trường Tôn Vô Kị nhìn trúng thời cơ, muốn thừa dịp từ bỏ Ngô vương, chặn ngang một cước, mới chính thức khiến tình thế không thể vãn hồi.Cao Dương không dám nói mình rất thông tuệ, nhưng tự nhận không phải là một kẻ ngu dốt, cũng sẽ tự ngẫm lại. Rơi vào kết cục bị phế làm thứ dân ban rượu độc, vốn có Trưởng Tôn Vô Kỵ âm thầm hạ thủ, vì lợi ích một người khiến cho tất cả mọi người chôn cùng, có Di Ái làm người u mê, có Phòng Di Trực không phân rõ thị phi, nhưng nàng cũng không phải là không có trách nhiệm, nếu nàng có thể nhịn một chút, nhịn được trong chốc lát, tích lũy đầy đủ, đến thời cơ thích hợp, lại lôi đình một kích, sẽ không phải một cục diện không có thể vãn hồi như vậy.Trường Tôn Vô Kị tính là gì, hắn trong triều chuyên quyền, làm sao biết Cửu lang chưa từng tức giận hắn? Phòng Di Trực dám ly gián thiên gia cốt nhục, nàng cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua hắn. Chỉ không biết Trưởng Tôn Vô Kị thuyết phục hắn như thế nào để hắn lại đi lừa Di Ái, lệnh Di Ái nói xấu Ngô vương Lý Khác cùng hắn đồng mưu soán nghịch, khiến Ngô vương mông oan mà chết.Hiển nhiên, cuối cùng Phòng Di Trực cũng rơi vào kết cục không tốt gì, Thanh Hà Phòng thị ngã, dù hắn sống sót cũng không thể trở về triều đình, lấy tính tình tâm cao hơn trời của hắn, e là so với chết còn khó chịu hơn a.Nét mặt Cao Dương mang theo chút vui vẻ, gương mặt nữ đồng trắng nõn mềm mại mang theo một tia tiếu ý như ẩn như hiện, lại mang theo quyến rũ non nớt. Nàng liền liễm ý cười, lúc này không thể cười, Trường Tôn hoàng hậu chi tang, cả nước bi thương, nàng cũng nên bi thương.Nghĩ đến cảnh tượng cuối cùng ở kiếp trước, nàng hiện tại vừa trọng sinh, không khỏi khoan dung vài phần, Võ Chiêu Nghi đối nàng chân tâm, nàng cũng nguyện Võ Chiêu Nghi an hảo, duy nguyện nàng ấy có thể nghe lời của nàng, đừng đối nghịch cùng Trường Tôn Vô Kị, chỉ cố gắng án lời nàng nói mà làm, nắm chặt hoàng đế, liền không lo ngày sau rồi.Còn về Trưởng Tôn Vô Kỵ, câu cuối cùng nàng lưu lại muốn Lý Trị khi cần đoạn phải đoạn, chính là cho Trưởng Tôn Vô Kỵ, con người sắp chết nói lời tốt lành*, cho dù không nghe được đầy đủ cũng sẽ lưu lại một vết nứt, vết nút này, còn lại chỉ cần từ từ nhìn nó lan ra là được rồi.(*Trích từ câu: Điểu chi tương tử, kì minh dã ai; nhân chi tương tử, kì ngôn dã thiệnCon chim sắp chết, tiếng kêu bi ai; người ta sắp chết, lời nói tốt lành.)Hà tất phải liên lụy A Võ chứ?Cao Dương chính là 'ngươi tốt với ta, ta cũng không phải ác nhân, sẽ không bạc đãi ngươi', A Võ có thể trước khi nàng chết đến đưa tiễn, nàng sẽ không một mực xúi giục nàng ấy đi lấy trứng chọi đá, nàng cũng sẽ vì A Võ lo nghĩ."Điện hạ, bên ngoài lạnh, nhanh vào ngủ một lúc đi?" Thị nữ phía sau lo lắng khuyên nhủ.Quả thật là lạnh, vừa nãy nghĩ đến nhập thần chưa phát giác ra, nay nghe thị nữ nói, Cao Dương chợt cảm thấy khắp cả người phát run, nàng nhưng không nói được một lời, nhìn bầu trời đêm như mực thôn phệ hết tất cả, hồi ức đời trước, nhân sinh của nàng, Đại Đường công chúa khi còn sống, không thể chán nản rách nát như vậy, hiện giờ đã có thể làm lại, nàng nhất định vững chắc nắm chặt thời cơ."Điện hạ!" Thị nữ kia vội kêu lên.Cao Dương quay người lại, khóe môi mỉm cười, nhìn phía thị nữ kia nói:"Trúc Quân, ngươi gấp cái gì?"Khóe mắt hơi cong lên, phong lưu tình trí bẩm sinh, ngữ khí mạn bất kinh tâm, lại như hàn thạch chôn dưới đáy đàm lâu năm, khiến người ta vừa nhìn đã sinh úy. Thị nữ được gọi là Trúc Quân vội vàng cúi đầu, thoáng chốc đã quên mất vị điện hạ trước mắt bất quá vừa mới tám tuổi, thanh âm của nàng liền thấp đi một chút, càng thêm cung kính như đối đãi với người trưởng thành:"Đại gia* có lệnh phải chiếu cố công chúa, nếu công chúa bị lạnh, ai dám gánh nổi?"(*Đại gia, là cách xưng hô của hoạn quan cung nữ thân cận với hoàng đế.)Cao Dương mỉm cười, ý cười này cũng là đạm nhạt, nàng không nhiều lời nữa, lưng thẳng tắp, chậm rãi đi đến trước giường, nhìn Tấn Dương còn đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn này vô cùng khả ái, khiến người ta nhìn thấy liền quên ưu tư. Cao Dương cũng không khỏi tạm thời đặt xuống trùng trùng tâm sự, lúc leo lên giường còn nhẹ nhàng chọc chọc vài lần lên khuông mặt nhỏ nhắn của Tấn Dương, sau đó, Tấn Dương không ngoài dự đoán đã bị chọc tỉnh."Thập thất nương?" Tấn Dương đôi mắt còn mơ màng buồn ngủ, nâng đôi tay tròn tròn nho nhỏ nhẹ xoa, hàm hồ kêu một tiếng. Dáng vẻ nộn nộn đáng yêu này khiến Cao Dương nhất thời tràn lan mẫu ái, không chút trách nhiệm đã quên hài tử đang ngủ ngon giấc này là ai chọc tỉnh, vẻ mặt từ ái xoa đầu nói:"Còn sớm lắm, nhanh ngủ thêm một chút đi." Ngữ khí chợt trở nên chững chặc, lại còn có nét mặt tự cho là hiền hậu, rơi vào mắt người khác kỳ thực rất giống giả vờ làm người lớn, khiến nhũ mẫu thị tỳ đều không ngừng nén cường, lao nhao tiến đến, mỗi người tự dỗ dành chủ tử của mình.Cao Dương lại không biết các tỳ tử đang cười trộm, thấy Tấn Dương nghe lời nhắm mắt, liền cũng an tâm nằm xuống bên cạnh.Ngày mai còn có nhiều việc. Trước khi nhắm mắt, trong đầu Cao Dương hiện lên một ý nghĩ như thế.Tác giả có lời muốn nói: Cao Dương là con vợ cả vẫn là con thứ khó nói, nói như vậy là thứ, nhưng là vừa không có chứng cứ, cũng có nói, tương tự cũng không chứng cứ. Nàng cùng Lý Trì cảm tình rất tốt, Vĩnh Huy đại án, Lý Trì cũng đã nói "Năm rồi Cao Dương công chúa cùng trẫm cùng khí", đề cũng không đề đồng dạng thiệp sự Ba Lăng công chúa. Nhưng vẻn vẹn như vậy rõ ràng cũng không đủ nói rõ. Vì lẽ đó liền chiết trung, con thứ, trưởng tôn hoàng hậu dưỡng.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store