Bhtt Nhat The Nguyet Than
"Thiếp xin người , con cần thiếp .... xin ... người""Đã muộn rồi ... nàng hãy đi đi .... ta hứa sẽ phong hai con làm vương gia , giữ bí mật thân phận nữ nhi của chúng. Ta đã rất độ lượng rồi Ngân phi ... mau đi đi ."==========================================================Hậu cung tranh quyền , mưu mô xảo quyệt , biết bao phi tần rắc tâm muốn con mình là vua . Ngân phi là một phi tần được sủng ái nhất bấy giờ , nhưng thế chưa đủ khi bà mang thai đứa con đầu vui mừng lắm . Đến ngày sinh , do bị phi tần khác hãm hại bà bị té , sinh khó , vua đã hứa với bà nếu bà vượt qua sẽ đồng ý làm một việc dù nó vô lý ra sao ."Oe..oe...là một công chúa rất xinh ...""Bà đỡ bế nó lại đây để ta nhìn kỹ ... bà ko được nói với hoàng thượng tiểu Lạc là con gái mà phải nói nó là con trai ... RÕ CHƯA"Bà đỡ quỳ xuống :" Thần ko dám khi quân ... xin người tha cho "" Anh Vũ đâu , xử lý mụ ta , rồi kiếm một đứa bé trai về đây mau"-Ngân phiKể từ đó hoàng thượng rất yêu thương Du Lạc (được đặt tên trước) , ba năm sau đồng loạt Thái phi và Ngân phi đều mang thai ; con của Thái phi sinh trước tên là Du Kỳ , tưởng rằng lần này Ngân phi sẽ mang long thai nào ai ngờ vẫn là phụng thai ; và thế bí mật lại được chôn giấu .Hoàng thượng chỉ có bốn vịquý phi chưa lập hậu , các con của ngài cũng đã lớn gồm Du Thể - con cả , Du Thụy - con thứ, Du Lạc - con thứ, Du Kỳ - con thứ, Du Tự - con út vừa tròn 10 tuổi .Một lần hoàng thượng dẫn các con đi săn , năm vị quý tử lại mê chơi lạc ngài trong rừng . Du Thể và Du Thụy dẫn các em tìm đường , họ sung đột và cải nhau gần một hang động , tiếng cải vã làm con hổ trong hang gầm lên nhưng hai đại huynh ko nghe thấy nên vẫn tiếp tục cải ; con hổ từ từ bước ra ánh mắt dữ tợn , móng vuốt sắt lóe sáng định nhảy tới vồ Du Thể , Du Lạc gần đấy lao tới đẩy A Thể ra bị hổ vồ bị thương nặng tưởng chừng sẽ chết , một mũi giáo lao tới đâm chúng mắt con hổ ." Lạc Lạc con sao rồi , tỉnh lại đi ... máu nhiều quá , thái y đâu mau lên ...huhu" - Tiếng gào thét của Ngân phiTôi mơ hồ nhìn cảnh mẹ ôm tôi nước mắt ràng rụa , đau xót gào lên , cảnh các anh em kêu tên mình "A Lạc" rồi tôi thiếp đi." Bẩm hoàng thượng ..... thần ...."- Thái y ( là nữ nhá)" A Lạc sao rồi mau nói đi "- Vua" Đã qua cơn nguy kịch nhưng (quỳ xuống) tam hoàng tử là nữ nhân ah ... thần ko biết ...."- Thái y" Hỗn xược , Lạc nhi là hoàng tử sao ngươi dám nói thế ..."-Vua" Thần dám lấy tính mạng dòng họ ra đảm bảo ah , tam hoàng tử là nữ nhân ...."- Thái yHoàng thượng vào xem thật hư thì bàng hoàng nhận ra A Lạc là nữ nhi , lúc ấy bốn anh em đều đứng sau lều và nghe thấy mọi việc . Đêm đó , ngài gọi Ngân phi đến cùng với năm đứa con , mọi sự thật đã được hé mở khi chính Ngân phi nói ra , bà tha thiết xin hoàng thượng đồng thời nhắc lại lời hứa của ngài khi xưa , bà chỉ cần : " Thiếp chẳng mong người tha mạng chỉ xin người đừng phế truất A Lạc và A Tự , chúng vô tội ... cầu xin người ".Vì tình thương con, nghĩa vợ chồng đồng thời lời can xin của ba vị hoàng tử , ngài đã tha tội chết cho Ngân phi , vẫn giữ bí mật về hai vị hoàng tửấy , ngài ra lệnh cho thái y đó phải giữ miệng cho đến chết (ko lâu sao thái y này mắc nan y qua đời).================================================================================ " Tam vương gia mời ngài đến dự dạ yến ở cung Tam Hoa " " Ta không muốn , bảo hoàng thượng ta ko khỏe ..." - Du Lạc" Ko khỏe thật sao tam vương , hay khanh ko thích uống rượu cùng trẫm "- Du Thể" Kính chào hoàng thượng , thần ko có ý như vậy ah chỉ là ở đó quá ồn ào " - Du Lạc" Bữa tiệc mừng công khanh đại thắng bọn Thác Đác vậy mà... khanh muốn ta ban gì , vàng rồng hay đất đai cứ nói"-D.Thể" Thần muốn đi Tây Hồ , để du ngoạn và thị chúng dân tình cho hoàng thượng "- D.Lạc" Phê chuẩn ." - D.ThểThế rồi Du Lạc cùng thân tín Thiên Khôi lên đường đến Tây Hồ . Cảnh vật trước mắt như tranh họa đồ , đẹp khó tưởng , hai người thuê một căn nhà nhỏở phía Nam . Ngày ngày Du Lạc đều dạo quanh Tây Hồ , ngắm cảnh thưởng thức mỹ thực , đôi lúc còn giúp mọi người , ngài còn ghi chép lại những việc làm của nhân dân ở đây . Đã năm ngày trôi qua , mọi việc cứ thế mà làm ." Ây ... mỏi chân quá vương gia ơi ... chúng ta về được chưa ah?"- Thiên Khôi" Ngươi mệt cứ về trước ta ko cản , về lo bữa tối trước đi " - D.Lạc" Thần xin về trước ah !!" -T.KhôiDu Lạc tiếp tục bước đi quanh Tây Hồ trên tay còn cầm cây kẹo hồ lô nữa cứ như trẻ con . Bỗng có một đám nam nhân tập trung quanh một mái hiên trầm trồ chỉ vào một cô gái đang dạo bên kia cây cầu ." Cô ấy đẹp quá .... Ko biết đã có lang quân chưa...Con nhà nào thế ta xin gửi sính lễ ....." - Đám đông"A...Tiểu thư người sao vậy .... cẩn thận " "Tủm""Ai cứu tiểu thư tôi với ... tiểu thư ko biết bơi"Bọn người quanh đấy đứng yên mà nhìn , ko nhảy xuống cứu , một tên hất tay đẩy vương gia té xuống , ngài đang ko biết gì thấy nha đầu kia la lên nên bơi tới cứu người . Lên bờ cô gái kia sắc mặt trắng bệnh môi thâm tím , cả người lạnh ngắt; Du Lạc bế cô gái ấy một mạch đến đại phu , sau khi được chữa trị cô ấy mơ hồ tỉnh dậy ."Ta chỉ nhớ trong giấc mộng nhìn thấy dáng một người gọi ta , bế ta trên tay , ngưới lấm tấm nước ... tiểu Thanh là ai đã cứu ta... ôi ngọc bội hồ điệp của ai vậy....??""Nô tì ko biết rõ tên ah , người ta đưa người đến đây , sau khi người tỉnh người ta đi rồi !!"Ai cứu sống ta vậy ??Ân nhân người là ai , đang ở đâu ??END 1.Bài viết: NHẬT THỂ NGUYỆT THÂN - HỒI 1 g
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store