Bhtt Editing Mang Theo He Thong Ho Do Theo Duoi Vai Ac Dai Ham Mieu
"Nàng có chắc, đây chỉ là yêu cầu vận công thôi không?"Ôn Vãn Tịch thấy mặt Tống Kỳ đỏ bừng hết cả lên, ánh mắt lẳng tránh, như thể có tật giật mình, nàng liền càng nghi ngờ tính cần thiết của việc cởi đồ hơn.Chẳng lẽ trong thời gian bế quan tên này còn học mấy trò hư à?"Thật mà, nàng tin ta đi."Tống Kỳ cũng không biết phải giải thích ra sao, cô tin Hồ Đồ, tuy nó không đáng tin, nhưng trong mấy chuyện này thì nó sẽ không nói linh tinh.Ôn Vãn Tịch im lặng một hồi lâu, lúc này mới nói: "Được, ta tin nàng."Sắc mặt Ôn Vãn Tịch có chút không tự nhiên, lại nói: "Nhưng ta muốn đóng cửa sổ lại, cũng không được thắp nến.""Được."Tống Kỳ cảm thấy nếu nhìn chằm chằm vào cơ thể người khác, có lẽ cô sẽ không tập trung nổi, nếu như vậy cũng có thể loại bỏ tạp niệm.Chỉ là trong lòng tự dưng cảm thấy hơi tiếc...Hồ Đồ: [Đồ háo sắc.]Tống Kỳ: [Câm miệng!]Tống Kỳ sợ Ôn Vãn Tịch lại bị cảm lạnh, bèn bảo nàng lên giường chờ. Còn bản thân thì đi đóng chặt cửa sổ, căn phòng trong phút chốc tối sầm lại.Hôm nay có tuyết rơi, bầu trời mờ mịt, sau khi đóng cửa sổ lại thì căn phòng tối hơn nhiều, nhưng với thị lực của người tập võ thì vẫn có thể nhìn rõ.Vụ này giống như đang lừa mình dối người vậy.Tống Kỳ là người hiện đại, cô thì không ngại ăn mặc mát mẻ một chút, dù sao vào mùa hè cô chỉ mặc mỗi áo thun với quần đùi.Chỉ là Ôn Vãn Tịch rất gượng gạo, đợi đến khi cô ngồi xuống bên giường, Ôn Vãn Tịch liền nói: "Lát nữa nàng không được phép mở mắt ra.""...Được."Tống Kỳ đồng ý, sau đó cởi giày, cởi cả áo ngoài và áo trong, chỉ chừa lại hai lớp quần áo riêng tư nhất.Ôn Vãn Tịch thấy người kia cởi đồ tự nhiên như thế, bản thân bèn càng bối rối hơn.Sao tên này có thể dứt khoát đến vậy chứ?Tống Kỳ cởi xong thì ngoan ngoãn ngồi xếp bằng đối diện với Ôn Vãn Tịch, nhắm mắt lại.Lúc này Ôn Vãn Tịch mới cởi quần áo, cởi đến khi chỉ còn lại mỗi áo yếm thì hơi lạnh ăn mòn ập đến, không khỏi khiến nàng ho vài tiếng.Tống Kỳ lập tức hoảng hốt, đưa tay đến muốn giữ lấy Ôn Vãn Tịch, trong bóng tối lại tài tình giữ được cánh tay nàng.Ôn Vãn Tịch giãy giụa hai cái, nói: "Buông ra, ta không sao."Tống Kỳ vốn định buông ra, nhưng cô đột nhiên chạm phải cảm giác không hài hòa dưới đầu ngón tay, cánh tay nàng...Tống Kỳ không màng đến lời đã hứa ban nãy với Ôn Vãn Tịch, đột nhiên mở mắt ra, liền nhìn thấy cả cánh tay Ôn Vãn Tịch toàn là vết thương.Không phải bị thương do kẻ thù, mà là nàng tự...Ôn Vãn Tịch không ngờ Tống Kỳ sẽ đột nhiên mở mắt ra, bèn lập tức lấy tay che mắt cô lại: "Nàng đã nói lát nữa sẽ nhắm mắt lại mà."Ôn Vãn Tịch không muốn Tống Kỳ thấy được những vết thương trên tay mình, chúng thể hiện cho sự yếu đuối và thảm hại của nàng. Song, hẳn là tên này đã nhìn thấy hết rồi, nàng làm vậy hoàn toàn là lừa mình dối người mà thôi.Tống Kỳ không nhúc nhích, mặc cho tay Ôn Vãn Tịch che mắt mình lại.Hai người không nói gì, một lúc lâu sau, Tống Kỳ mới mở miệng: "Nàng cũng biết là ta không chịu nổi khi thấy nàng như vậy, vì sao nàng vẫn..."Ôn Vãn Tịch biết cô sẽ lo lắng, mà nàng lại..."Thực sự là, do quá khó chịu."Chu Tước Đan mất tác dụng sau hai tháng sử dụng, tháng tiếp theo là nàng cố chống đỡ vượt qua.Nghe xong, cổ họng Tống Kỳ thắt lại, cũng mặc kệ tư thế hiện tại của hai người ra sao, liền nghiêng người ôm lấy người ấy vào lòng, nhẹ nhàng nói: "Ta nhất định sẽ chữa khỏi cho nàng.""Ừm."Ôn Vãn Tịch để mặc người kia ôm, một lúc lâu sau, người kia mới buông nàng ra.Tống Kỳ vẫn nhắm mắt như cũ, Ôn Vãn Tịch liền cảm thấy tên này có hơi ngốc, bèn nói: "Giờ thì vết thương trên người đều đã bị nàng thấy hết cả rồi, nàng cũng không cần nhắm mắt nữa đâu."Tống Kỳ từ từ mở mắt ra, đôi mắt không nhịn được mà nhìn cả người Ôn Vãn Tịch, nhưng lại muốn giả vờ đứng đắn, biểu cảm vô cùng buồn cười."Hóa ra còn là một tên háo sắc cơ đấy.""Ta không phải, ta nào có!"Tống Kỳ lập tức nhìn thẳng vào mặt Ôn Vãn Tịch, không nhìn thì thôi, vừa nhìn lập tức khiến Tống Kỳ ngây ra tại chỗ.Ôn Vãn Tịch đang cười, cười đến mức quyến rũ dịu dàng, càng khiến người ta say mê hơn cả dáng vẻ kiêu ngạo của nàng."Chúng, chúng ta bắt đầu thôi!"Thời tiết quá lạnh, nếu còn lề mà lề mề nữa, chỉ sợ Ôn Vãn Tịch sẽ nhiễm phong hàn mất.Tống Kỳ vận Thiên Hỏa Liệt Diễm Công, nội lực tỏa ra toàn thân đều mang theo nhiệt độ nóng rực, trong nháy mắt Ôn Vãn Tịch cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.Tống Kỳ kéo tay Ôn Vãn Tịch đến, đặt vào lòng bàn tay mình, nói: "Ta sẽ truyền nội lực vào trong người nàng, đừng chống lại nó."Nội lực của Ôn Vãn Tịch thiên hàn, lúc ban đầu chắc chắn sẽ bài xích, nếu vượt qua được khoảng thời gian này, để nội lực của bài trị thương trong Thiên Hỏa Liệt Diễm Công chữa lành kinh mạch bị tổn thương của nàng, thì sẽ ổn cả thôi."Ừm."Ôn Vãn Tịch có chút căng thẳng, nhưng vẫn tập trung nín thở, không dám sơ suất chút nào. Phải biết rằng với cách trị thương như thế này, chỉ cần một bên sơ suất một chút, hai bên đều sẽ bị thương.Tống Kỳ bắt đầu vận nội lực truyền vào người Ôn Vãn Tịch, chỉ sau thời gian vài hơi thở, cô đã có thể cảm nhận được hơi lạnh truyền đến từ trong cơ thể người kia."Ưm..."Hai luồng nội lực trong cơ thể bài xích lẫn nhau, cơ thể Ôn Vãn Tịch có chút đau nhức, không nhịn được mà rên một tiếng. Tống Kỳ tiếp tục tập trung vận công, mất thời gian bằng một chén trà mới vượt qua được luồng nội lực rét lạnh đang chống cự nội lực của mình, trong nháy mắt luồng nội lực ấm áp ấy truyền khắp toàn thân Ôn Vãn Tịch.Những kinh mạch tựa như đã bị đóng băng rất lâu dường như nhận được sự xoa dịu tốt lành, Ôn Vãn Tịch cảm giác được một sự thoải mái chưa từng có, hơi thở gấp gáp cũng dần dần bình ổn lại.Nhưng luồng sức mạnh này càng lúc càng nóng, giữa mùa đông Ôn Vãn Tịch vậy mà lại đổ mồ hôi. Ôn Vãn Tịch lại cảm thấy đau đớn, đau như bị lóc xương, như thể luồng nội lực kia muốn tái tạo lại cốt nhục trong người nàng."Ưm..."Ôn Vãn Tịch không nhịn được mà rên một tiếng, nhưng Tống Kỳ không dừng lại. Nửa canh giờ sau, Tống Kỳ mới thu hồi toàn bộ nội lực.Hôm nay không thể tiếp tục trị thương nữa, căn cơ Ôn Vãn Tịch chịu tổn thương, không thể tiếp nhận quá nhiều sức ép của nội lực trong một thời gian ngắn. Vật cực tất phản, nếu truyền thêm nữa, ngược lại sẽ phản tác dụng, tổn hại càng thêm tổn hại.Ôn Vãn Tịch và Tống Kỳ đồng thời thở ra một hơi âm trầm, mồ hôi đầm đìa. Cởi bỏ quần áo là đúng đắn, nếu như không cởi, e rằng luồng hơi nóng vừa rồi sẽ không thể được giải tỏa ổn thỏa."Không sao chứ?"Tống Kỳ nhìn về phía Ôn Vãn Tịch, sau khi trị thương, trông nàng vô cùng mệt mỏi và mong manh. Nàng ngước mắt nhìn về phía Tống Kỳ, trong mắt ánh lên làn nước, chỉ vì nàng có thể cảm giác được hy vọng, hy vọng rằng cơ thể mình sẽ được chữa khỏi."Tống Kỳ.""Ừ?"Ban đầu Tống Kỳ nhìn đi chỗ khác, chỉ vì đôi mắt đẹp mờ mịt hơi nước ấy của Ôn Vãn Tịch quá mức mê người, cô có phần không chịu nổi.Hiện giờ hai người lại đang ở nơi mập mờ thế này, trên người lại mặc không nhiều..."May mà có nàng."Lời nói của Ôn Vãn Tịch rất chân thành, nếu không có Tống Kỳ, nàng đã định sẵn là hồng nhan bạc mệnh, không thể sống quá 35 tuổi.Tống Kỳ và Ôn Vãn Tịch nhìn nhau, luồng ấm áp kia dường như vẫn chưa tan đi, ngay cả ánh mắt cũng nóng rực và triền miên."Vậy ta có thể xin một phần thưởng không?"Nghe thấy phần thưởng, phản ứng của Ôn Vãn Tịch đã là theo bản năng mà nghĩ ngay đến những nụ hôn ngọt ngào đến ngấy kia."Nàng muốn thưởng gì?"Ánh mắt của Ôn Vãn Tịch cũng không nhịn được mà dừng trên người Tống Kỳ, trông thì mảnh khảnh, nhưng thân hình lại không tệ chút nào.Tống Kỳ để ý thấy ánh mắt không chút che giấu của Ôn Vãn Tịch, lập tức cảm thấy có phần thẹn thùng, nghiêng người nâng mặt Ôn Vãn Tịch lên, in dấu một nụ hôn sâu lên đôi môi đỏ của nàng.Ôn Vãn Tịch không ngăn cản, để mặc cô làm càn, thậm chí còn khẽ hé đôi môi đỏ mọng, sẵn sàng chấp nhận sự mềm mại đang bối rối không yên kia."Ưm..."Ôn Vãn Tịch cảm giác được sự vụng về mềm mại tìm vào trong miệng mình, mà bản thân cũng vụng về đáp lại cô từng chút một.Nàng thích hơi ấm của người này, người đã sưởi ấm cả thế giới tăm tối và lạnh lẽo của nàng.Nụ hôn kết thúc, không đợi cho Tống Kỳ buông ra, Ôn Vãn Tịch đã kéo cô vào lòng lần nữa, ôm cô thật chặt. Tựa như nàng đang ở trong bóng tối lạnh lẽo, liều mạng muốn bắt được chùm tia sáng cứu rỗi mình."Tống Kỳ, ta nhớ nàng."Đây là câu đầu tiên ta muốn nói với nàng khi gặp lại.Ta thực sự nhớ nàng.**Khi Tống Kỳ và Ôn Vãn Tịch bước ra ngoài, sắc mặt Ôn Vãn Tịch rõ ràng đã khá hơn rất nhiều, cơ thể dường như vẫn còn sót lại nội lực của Thiên Hỏa Liệt Diễm Công, cũng không còn lạnh như trước nữa."Trị thương cần thực hiện mỗi mười ngày một lần, khoảng thời gian này, ta sẽ không đi quá xa."Tống Kỳ hứa với Ôn Vãn Tịch, nhưng rồi lại nói: "Nhưng một tháng sau, ta phải đến kinh thành một chuyến, vì việc chữa trị, nàng cũng phải đi theo ta."Ôn Vãn Tịch nghe xong, đôi môi đỏ hơi cong lên, nở một nụ cười như có như không: "Nàng đang ra lệnh cho ta đấy à?"Tống Kỳ: "..."Tống Kỳ bèn rén ngay lập tức, cô chỉ đang suy nghĩ về nhiệm vụ, trong lúc nhất thời đã quên mất chừng mực giữa mình với Ôn Vãn Tịch."Vậy nàng đi cùng ta có được không?"Tống Kỳ dịu giọng lại, liền thấy tâm trạng người kia rất tốt, nói: "Ừ, được."Tống Kỳ nở nụ cười rạng rỡ, đây là lần cô cười vui vẻ nhất trong ba tháng qua.Người này nói khó chiều thì cũng khó chiều, nói dễ chiều thì cũng dễ chiều, đôi khi thành thật đúng là đáng yêu vô cùng."Ta cần quay về Thiên Thủy thành một chuyến, anh trai ta chắc là...""Anh trai nàng không có ở Thiên Thủy thành."Ôn Vãn Tịch dừng một chút, lại nói: "Y lấy được một quyển kiếm pháp đã thất truyền từ lâu ở Ly Sơn, hình như đang bế quan tu luyện trong núi Ly Sơn."Phải rồi, ba tháng cô bế quan, không thể nào cốt truyện không có tiến triển gì. Hiện tại cô đang chuyên tâm vào động thái của triều đình, nhất thời bỏ qua cốt truyện phát triển của Tống Thiên Tinh.Vào đầu đông Tống Thiên Tinh sẽ tìm được Trích Tinh Kiếm Pháp ở Ly Sơn, đây là một trong những bộ kiếm pháp mạnh nhất mà hắn từng học được. Sau khi có được quyển kiếm pháp này, võ công của hắn có bước nhảy vọt về chất, trong vòng ba năm sẽ chen vào hàng ngũ cao thủ hàng đầu.Hiện giờ Tống Thiên Tinh đã không còn bôn ba khắp nơi cho Dụ Minh Thuận và Băng Kỳ nữa, cốt truyện đang phát triển theo chiều hướng Tống Kỳ mong đợi.Nhắc đến Dụ Minh Thuận..."Nghe nói Dụ Minh Thuận mắc một căn bệnh lạ, nàng ra tay à?"Ôn Vãn Tịch cười nhạt một tiếng, nghe thấy ba chữ "Dụ Minh Thuận" này, cảm thấy ô nhiễm hết cả tai mình: "Đương nhiên rồi."Năm đó nàng trốn trong chum gạo, lửa cháy hừng hực và mùi máu tanh xung quanh vẫn rõ mồn một như hiện ra trước mắt, nàng đương nhiên cũng muốn Dụ Minh Thuận cảm nhận thử nỗi đau thiêu đốt đục xương khoét tủy."Sao mà làm được vậy?"Tống Kỳ tò mò, Dụ Minh Thuận được xem là một người thận trọng, làm sao có thể dễ dàng bị Ôn Vãn Tịch hạ thủ thành công chứ?"Chuyện đó còn phải cảm ơn hắn vì đã liên tục cử người điều tra nàng đấy."Ôn Vãn Tịch vươn tay ra, đón lấy tuyết, không còn thấy lạnh nữa."Ta bắt sống được đệ tử của Thần Kiếm môn, dùng chút thủ đoạn, khiến bọn họ làm việc cho ta."Dùng thủ đoạn gì thì Tống Kỳ dùng ngón chân cũng biết, nhưng Tống Kỳ cũng không để bụng.Ôn Vãn Tịch muốn báo mối thù diệt môn, nào có chỗ cho cô chõ mồm vào, thậm chí còn âm thầm cổ vũ nàng cố lên."Ta cho người giở chút thủ đoạn vào đồ ăn của Dụ Minh Thuận, hắn đã không thể nào cứu vãn được nữa."Ôn Vãn Tịch thu tay lại, nhìn bông tuyết tan chảy trong lòng bàn tay, mỉm cười nói: "Cơ mà, ta sẽ không để hắn chết tử tế đâu."Tống Kỳ: "..."Ôn tỷ đáng sợ thật, nhưng cô yêu nàng quá đi!Hồ Đồ: [Phụ nữ xấu xa luôn có sức hấp dẫn chết người.]Tống Kỳ: [Đúng vậy không sai, ít nhất thì tao đã bại ở trong tay nàng rồi.]Cả một đời này đã bại ở trong tay nàng rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store