Bhtt Edit Hoan Biet Lai Huu Dang Huyen Tien
Ân Tiếu Lê vốn định đợi Mộc Chẩm Khê ở nhà, nhưng không an tâm nên cô ấy đến tiểu khu bên này để tìm cô.Mộc Chẩm Khê nhận được điện thoại, đi xuống lầu để đón cô ấy ở cổng tiểu khu. Ân Tiếu Lê quá lười biếng nên không muốn đăng ký mấy thứ linh tinh. Ân Tiếu Lê đi theo Mộc Chẩm Khê vào trong, vừa bước đi vừa giả bộ cảm thán: "Chúng ta đã biết nhau bao nhiêu năm như vậy, vậy mà đây là lần đầu tiên tớ đến nhà cậu."Mộc Chẩm Khê liếc nhìn cô ấy nói: "Không phải do cậu bận việc sao? Lại đổ lên đầu tớ?"Ân Tiếu Lê bất mãn: "Cậu không thể hợp tác với tớ một chút sao?"Mộc Chẩm Khê nghe lời hùa theo, nói nhỏ: "Tiểu nhân biết sai rồi."Cả Mộc Chẩm Khê và Ân Tiếu Lê đều là những người bận rộn, đặc biệt là Ân Tiếu Lê, công việc thỉnh thoảng phải đi công tác khắp cả nước. Ngoài công việc, cô ấy còn phải hẹn bạn trai, phải ở nhà ngủ. Bình thường có hẹn với Mộc Chẩm Khê cũng không hẹn ở nhà, đều là ra ngoài ăn uống vui chơi, sau đó ai về nhà nấy. Giống như lần trước Mộc Chẩm Khê nửa đêm đến gõ cửa nhà của Ân Tiếu Lê, số lần trong mấy năm qua chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Công ty chuyển nhà còn chưa tới, Ân Tiếu Lê bước vào liền nhìn thấy hai đôi dép lê nằm cạnh nhau ở cửa, chậc chậc trong lòng, trêu chọc nói: "Đỏ phối với xanh lá nhìn gớm chết*?"(* 红配绿赛狗屁 – Đỏ phối lục không khác gì rắm chó: bắt nguồn từ nguyên tắc phối màu. Đỏ và xanh lá là hai màu sáng, là màu tương phản đối lập trong vòng tròn màu, khi phối với nhau gây khó chịu cho người nhìn. Điển hình là đây ^^)
***Tiếu Cẩn đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm vào tờ giấy ghi chú mà Mộc Chẩm Khê để lại hồi lâu rồi cúi đầu xuống, vẻ mặt lưu luyến nhẹ nhàng vẽ lên chữ ký một nụ hôn, gấp gọn gàng làm đôi rồi cất vào ví.Nàng kiểm tra trong ngoài căn nhà một lần nữa, Mộc Chẩm Khê thu dọn rất sạch sẽ, không có thứ gì còn sót lại, kể cả những đồ dùng thiết yếu hàng ngày mà Tiếu Cẩn cố tình lấy trước đó. Đoán chừng tất cả đều đã được đóng gói và vứt đi, hơn nữa không có vứt dưới lầu. Trước khi lên lầu, Tiếu Cẩn đã nhìn qua thùng rác ở phía trước tòa nhà.Cuối cùng, Tiếu Cẩn tìm thấy một sợi tóc của Mộc Chẩm Khê trong chậu rửa mặt. Tóc của Mộc Chẩm Khê chỉ dài đến xương quai xanh, màu sắc khác với nàng, màu hạt dẻ nhạt ấm áp. Tiếu Cẩn cất sợi tóc đó vào túi trong suốt, bịt kín miệng túi rồi cho vào trong túi xách.Màn đêm buông xuống, nàng nhấp vào khung chat với Mộc Chẩm Khê, răng nàng cắn chặt môi dưới rồi buông ra, cứ lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng vẫn đóng lại.Không có gì ngạc nhiên, Mộc Chẩm Khê hẳn đã đưa nàng vào danh sách đen.Tiếu Cẩn chắp tay, kê gối sau đầu, nhìn lên trần nhà trên đỉnh đầu, nghĩ: Mộc Chẩm Khê nghĩ gì khi nằm ở đây mỗi đêm? Có lúc nào nghĩ đến mình hay không? Nghĩ tới sẽ thấy vui vẻ hay vẫn là đau khổ? Chắc là đau khổ chiếm phần lớn.Nàng mở to mắt thở dài.Điện thoại để cạnh gối rung lên ong ong.Sẽ không phải là Mộc Chẩm Khê, Tiếu Cẩn nhận nó không chút do dự, sau khi nhìn thấy ID người gọi liền kết nối, ý cười tự nhiên tràn ngập khóe mắt, ấm áp nói: "Sao đột nhiên lại gọi cho tớ?""Không phải đột nhiên, cuối tuần này tớ bay đến Trung Quốc, có một dự án đầu tư cần bàn bạc, cậu đến sân bay đón tớ được không?""Ngày nào? Mấy giờ?""Để tớ xem lại một chút." Người bên kia dừng lại một chút rồi nói, "Giờ Bắc Kinh, chủ nhật, 3 giờ chiều, cậu có rảnh không? Nếu không rảnh, tớ sẽ tự đi qua, cậu gửi địa chỉ cho tớ đi.""Rảnh nha.""Vậy chủ nhật gặp lại. Chỗ cậu muộn rồi, cậu đi ngủ trước đi, ngủ ngon.""Ngủ ngon."Tiếu Cẩn cúp điện thoại.Người gọi là Tề Âm, một người Mỹ gốc Hoa, một tầng lớp thượng lưu của Phố Wall, là bạn của nàng ở nước ngoài, cũng là người duy nhất biết rõ hoàn cảnh của nàng trong những năm qua. Mặc dù quan điểm của Tề Âm về vấn đề này hoàn toàn khác với nàng, thậm chí hoàn toàn trái ngược với nàng, nhưng điều đó không ngăn cản cô ấy trở thành một người biết lắng nghe.Tề Âm đến đây, dù không ở lâu nhưng Tiếu Cẩn vẫn cảm thấy cuộc sống tứ cố vô thân của nàng dường như có thêm một chỗ dựa.Tiếu Cẩn chỉ ở nhà của Mộc Chẩm Khê một đêm, sau đó quay trở lại căn nhà mà nàng đã thuê vào ngày hôm sau. Không có Mộc Chẩm Khê, căn nhà kia đối với nàng đã không còn ý nghĩa. Nhưng nàng vẫn sẽ tiếp tục thuê nhà, ngộ nhỡ có một ngày Mộc Chẩm Khê còn nguyện ý trở lại.Lúc 2 giờ 30 phút chiều chủ nhật, Tiếu Cẩn đến cổng đón ở điểm đến của chuyến bay quốc tế.3 giờ 10 phút, một người phụ nữ lai cao gầy, giống như siêu mẫu kéo vali bước đi trong gió xuất hiện trước mặt nàng. Tề Âm tháo kính râm che gần hết khuôn mặt xuống, để lộ những đường nét khuôn mặt thâm thúy rực rỡ. Cô ấy buông vali trên tay ra, cười ôm Tiếu Cẩn một cái."Đã lâu không gặp, Tiếu.""Đã lâu không gặp." Tiếu Cẩn ôm cô ấy.Tề Âm buông vai nàng ra, từ chối bàn tay giúp cô ấy kéo vali của Tiếu Cẩn, hỏi: "Cậu lái xe đến à?""Đúng vậy.""Dẫn đường."Tác phong mạnh mẽ và kiên quyết được Tề Âm đưa từ công việc vào cuộc sống.Tiếu Cẩn nhún vai, như đã quen, không vô nghĩa, mỉm cười chỉ đường cho cô ấy.Một người đi phía trước, người còn lại đi phía sau, Tề Âm người cao chân dài, có bước chân vô cùng lớn, cố ý mỉm cười thúc giục nàng: "Đi nhanh lên."Tiếu Cẩn quay đầu lại trừng mắt liếc cô ấy.Tề Âm bước chân nhỏ lại, chẳng được bao lâu lại chứng nào tật nấy.Hai người đều không nói quá nhiều, khi lên xe, Tiếu Cẩn mở cửa ghế lái phụ, Tề Âm lại ngồi vào ghế sau. Cô ấy phải dùng máy tính xách tay để trả lời email công việc, ngồi ở phía trước thật không tiện.Một người lái xe, người kia làm việc ở phía sau. Chỉ có âm hưởng nhạc jazz blues du dương phát ra từ dàn âm thanh nổi trong xe.Khi đến dưới lầu tiểu khu, Tề Âm ngẩng đầu lên, thần sắc có vẻ trầm ngâm."Tề Âm?" Tiếu Cẩn đã đi được vài bước trước mặt cô ấy, quay đầu lại.Tề Âm theo nàng quẹt thẻ thang máy lên lầu.Khi nhập mật khẩu khóa cửa, Tề Âm cố ý nhìn thoáng qua, đuôi lông mày khẽ động."Vào đi." Tiếu Cẩn lấy một đôi dép trong tủ giày, đặt trước mặt cô ấy.Tề Âm khoanh tay đi một vòng quanh phòng, cuối cùng nhận xét: "Cũng không tệ lắm."Tiếu Cẩn rót nước trong phòng bếp, sau khi nghe thấy bật cười trả lời: "Tớ xem rất lâu rồi mới quyết định."Tiếu Cẩn đặt ly nước lên bàn trà, đáy ly chạm xuống mặt thủy tinh, phát ra tiếng gõ nhẹ nhàng. Tề Âm liếc qua bàn trà, Tiếu Cẩn hiểu ý, mở ngăn kéo lấy ra một cái gạt tàn.Tề Âm lấy ra một bao thuốc lá Lady, thuần thục ngậm một điếu vào miệng, không hút vào mà đưa cho Tiếu Cẩn.Tiếu Cẩn xua tay: "Bỏ rồi."Tề Âm kinh ngạc nhíu mày: "Khi nào?"Tiếu Cẩn cười: "Trước khi về nước."Tề Âm gật đầu, đóng hộp thuốc lại, cho vào túi xách, tự mình châm thuốc, làn khói trắng mỏng cuộn quanh bên môi.Yết hầu của Tiếu Cẩn hơi ngứa, nhấp một ngụm nước bọt, sau đó quay mắt đi chỗ khác.Điếu thuốc thon dài giữa ngón tay Tề Âm đã cháy một nửa, Tiếu Cẩn đứng dậy đi đến tủ lạnh mang hai lon bia tới, mở một lon rồi uống từ từ.Tề Âm gõ tro lên mép gạt tàn, phun ra một lớp sương trắng, một lúc lâu sau, mở miệng hỏi nàng: "Lần này cậu về nước còn thuê nhà ở, dự định ở bao lâu? Khi nào quay về Mỹ?"Tiếu Cẩn hít sâu một hơi: "Tớ sẽ không quay lại."Tề Âm không hiểu: "Hả?"Tiếu Cẩn giữ thật chặt lon bia, đôi mắt nàng rũ xuống, chậm rãi nở nụ cười."Dù sao ở lại nơi này, tốt xấu gì... tớ cũng có thể gần chị ấy hơn một chút."---------------------Tác giả có điều muốn nói:Hơi ngọt một chút, hãy nói to cho tôi biết nó có ngọt hay không?Hôm qua tôi xem bình luận. Có người muốn bạn gái cũ là Phương Dĩnh, họ dám đứng vào tà giáo Phương Dĩnh x Tiếu Cẩn, như vậy hôm nay Black Koi: Nếu bạn không để lại lời nhắn, bạn sẽ có được Phương Dĩnh.---------------------Tâm sự editor:Lúc đầu tác giả lừa tình qua tên chương, giờ có thêm chiêu lừa tình qua preview nữa, ngọt chỗ nào đâu... Hmm 🧐
Đến chương 38, nửa còn lại của couple phụ mới xuất hiện chớp nhoáng.
***Tiếu Cẩn đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm vào tờ giấy ghi chú mà Mộc Chẩm Khê để lại hồi lâu rồi cúi đầu xuống, vẻ mặt lưu luyến nhẹ nhàng vẽ lên chữ ký một nụ hôn, gấp gọn gàng làm đôi rồi cất vào ví.Nàng kiểm tra trong ngoài căn nhà một lần nữa, Mộc Chẩm Khê thu dọn rất sạch sẽ, không có thứ gì còn sót lại, kể cả những đồ dùng thiết yếu hàng ngày mà Tiếu Cẩn cố tình lấy trước đó. Đoán chừng tất cả đều đã được đóng gói và vứt đi, hơn nữa không có vứt dưới lầu. Trước khi lên lầu, Tiếu Cẩn đã nhìn qua thùng rác ở phía trước tòa nhà.Cuối cùng, Tiếu Cẩn tìm thấy một sợi tóc của Mộc Chẩm Khê trong chậu rửa mặt. Tóc của Mộc Chẩm Khê chỉ dài đến xương quai xanh, màu sắc khác với nàng, màu hạt dẻ nhạt ấm áp. Tiếu Cẩn cất sợi tóc đó vào túi trong suốt, bịt kín miệng túi rồi cho vào trong túi xách.Màn đêm buông xuống, nàng nhấp vào khung chat với Mộc Chẩm Khê, răng nàng cắn chặt môi dưới rồi buông ra, cứ lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng vẫn đóng lại.Không có gì ngạc nhiên, Mộc Chẩm Khê hẳn đã đưa nàng vào danh sách đen.Tiếu Cẩn chắp tay, kê gối sau đầu, nhìn lên trần nhà trên đỉnh đầu, nghĩ: Mộc Chẩm Khê nghĩ gì khi nằm ở đây mỗi đêm? Có lúc nào nghĩ đến mình hay không? Nghĩ tới sẽ thấy vui vẻ hay vẫn là đau khổ? Chắc là đau khổ chiếm phần lớn.Nàng mở to mắt thở dài.Điện thoại để cạnh gối rung lên ong ong.Sẽ không phải là Mộc Chẩm Khê, Tiếu Cẩn nhận nó không chút do dự, sau khi nhìn thấy ID người gọi liền kết nối, ý cười tự nhiên tràn ngập khóe mắt, ấm áp nói: "Sao đột nhiên lại gọi cho tớ?""Không phải đột nhiên, cuối tuần này tớ bay đến Trung Quốc, có một dự án đầu tư cần bàn bạc, cậu đến sân bay đón tớ được không?""Ngày nào? Mấy giờ?""Để tớ xem lại một chút." Người bên kia dừng lại một chút rồi nói, "Giờ Bắc Kinh, chủ nhật, 3 giờ chiều, cậu có rảnh không? Nếu không rảnh, tớ sẽ tự đi qua, cậu gửi địa chỉ cho tớ đi.""Rảnh nha.""Vậy chủ nhật gặp lại. Chỗ cậu muộn rồi, cậu đi ngủ trước đi, ngủ ngon.""Ngủ ngon."Tiếu Cẩn cúp điện thoại.Người gọi là Tề Âm, một người Mỹ gốc Hoa, một tầng lớp thượng lưu của Phố Wall, là bạn của nàng ở nước ngoài, cũng là người duy nhất biết rõ hoàn cảnh của nàng trong những năm qua. Mặc dù quan điểm của Tề Âm về vấn đề này hoàn toàn khác với nàng, thậm chí hoàn toàn trái ngược với nàng, nhưng điều đó không ngăn cản cô ấy trở thành một người biết lắng nghe.Tề Âm đến đây, dù không ở lâu nhưng Tiếu Cẩn vẫn cảm thấy cuộc sống tứ cố vô thân của nàng dường như có thêm một chỗ dựa.Tiếu Cẩn chỉ ở nhà của Mộc Chẩm Khê một đêm, sau đó quay trở lại căn nhà mà nàng đã thuê vào ngày hôm sau. Không có Mộc Chẩm Khê, căn nhà kia đối với nàng đã không còn ý nghĩa. Nhưng nàng vẫn sẽ tiếp tục thuê nhà, ngộ nhỡ có một ngày Mộc Chẩm Khê còn nguyện ý trở lại.Lúc 2 giờ 30 phút chiều chủ nhật, Tiếu Cẩn đến cổng đón ở điểm đến của chuyến bay quốc tế.3 giờ 10 phút, một người phụ nữ lai cao gầy, giống như siêu mẫu kéo vali bước đi trong gió xuất hiện trước mặt nàng. Tề Âm tháo kính râm che gần hết khuôn mặt xuống, để lộ những đường nét khuôn mặt thâm thúy rực rỡ. Cô ấy buông vali trên tay ra, cười ôm Tiếu Cẩn một cái."Đã lâu không gặp, Tiếu.""Đã lâu không gặp." Tiếu Cẩn ôm cô ấy.Tề Âm buông vai nàng ra, từ chối bàn tay giúp cô ấy kéo vali của Tiếu Cẩn, hỏi: "Cậu lái xe đến à?""Đúng vậy.""Dẫn đường."Tác phong mạnh mẽ và kiên quyết được Tề Âm đưa từ công việc vào cuộc sống.Tiếu Cẩn nhún vai, như đã quen, không vô nghĩa, mỉm cười chỉ đường cho cô ấy.Một người đi phía trước, người còn lại đi phía sau, Tề Âm người cao chân dài, có bước chân vô cùng lớn, cố ý mỉm cười thúc giục nàng: "Đi nhanh lên."Tiếu Cẩn quay đầu lại trừng mắt liếc cô ấy.Tề Âm bước chân nhỏ lại, chẳng được bao lâu lại chứng nào tật nấy.Hai người đều không nói quá nhiều, khi lên xe, Tiếu Cẩn mở cửa ghế lái phụ, Tề Âm lại ngồi vào ghế sau. Cô ấy phải dùng máy tính xách tay để trả lời email công việc, ngồi ở phía trước thật không tiện.Một người lái xe, người kia làm việc ở phía sau. Chỉ có âm hưởng nhạc jazz blues du dương phát ra từ dàn âm thanh nổi trong xe.Khi đến dưới lầu tiểu khu, Tề Âm ngẩng đầu lên, thần sắc có vẻ trầm ngâm."Tề Âm?" Tiếu Cẩn đã đi được vài bước trước mặt cô ấy, quay đầu lại.Tề Âm theo nàng quẹt thẻ thang máy lên lầu.Khi nhập mật khẩu khóa cửa, Tề Âm cố ý nhìn thoáng qua, đuôi lông mày khẽ động."Vào đi." Tiếu Cẩn lấy một đôi dép trong tủ giày, đặt trước mặt cô ấy.Tề Âm khoanh tay đi một vòng quanh phòng, cuối cùng nhận xét: "Cũng không tệ lắm."Tiếu Cẩn rót nước trong phòng bếp, sau khi nghe thấy bật cười trả lời: "Tớ xem rất lâu rồi mới quyết định."Tiếu Cẩn đặt ly nước lên bàn trà, đáy ly chạm xuống mặt thủy tinh, phát ra tiếng gõ nhẹ nhàng. Tề Âm liếc qua bàn trà, Tiếu Cẩn hiểu ý, mở ngăn kéo lấy ra một cái gạt tàn.Tề Âm lấy ra một bao thuốc lá Lady, thuần thục ngậm một điếu vào miệng, không hút vào mà đưa cho Tiếu Cẩn.Tiếu Cẩn xua tay: "Bỏ rồi."Tề Âm kinh ngạc nhíu mày: "Khi nào?"Tiếu Cẩn cười: "Trước khi về nước."Tề Âm gật đầu, đóng hộp thuốc lại, cho vào túi xách, tự mình châm thuốc, làn khói trắng mỏng cuộn quanh bên môi.Yết hầu của Tiếu Cẩn hơi ngứa, nhấp một ngụm nước bọt, sau đó quay mắt đi chỗ khác.Điếu thuốc thon dài giữa ngón tay Tề Âm đã cháy một nửa, Tiếu Cẩn đứng dậy đi đến tủ lạnh mang hai lon bia tới, mở một lon rồi uống từ từ.Tề Âm gõ tro lên mép gạt tàn, phun ra một lớp sương trắng, một lúc lâu sau, mở miệng hỏi nàng: "Lần này cậu về nước còn thuê nhà ở, dự định ở bao lâu? Khi nào quay về Mỹ?"Tiếu Cẩn hít sâu một hơi: "Tớ sẽ không quay lại."Tề Âm không hiểu: "Hả?"Tiếu Cẩn giữ thật chặt lon bia, đôi mắt nàng rũ xuống, chậm rãi nở nụ cười."Dù sao ở lại nơi này, tốt xấu gì... tớ cũng có thể gần chị ấy hơn một chút."---------------------Tác giả có điều muốn nói:Hơi ngọt một chút, hãy nói to cho tôi biết nó có ngọt hay không?Hôm qua tôi xem bình luận. Có người muốn bạn gái cũ là Phương Dĩnh, họ dám đứng vào tà giáo Phương Dĩnh x Tiếu Cẩn, như vậy hôm nay Black Koi: Nếu bạn không để lại lời nhắn, bạn sẽ có được Phương Dĩnh.---------------------Tâm sự editor:Lúc đầu tác giả lừa tình qua tên chương, giờ có thêm chiêu lừa tình qua preview nữa, ngọt chỗ nào đâu... Hmm 🧐
Đến chương 38, nửa còn lại của couple phụ mới xuất hiện chớp nhoáng.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store