ZingTruyen.Store

Bhtt 18 Hoa Nhan Emi Kelly

Em nằm đó. Đôi mắt nhắm hờ hững, chìm trong giấc ngủ yên bình. Tôi ngắm nhìn em trong đêm, mê mẩn nhưng lòng mỗi lúc một thắt lại.

*Cạch*

Đến giờ rồi sao?

Cánh cửa sổ mở toang, bên ngoài gió đêm được dịp vây kín căn phòng, lạnh toát. Tấm màn cửa bay phấp phới trong cơn gió, ẩn hiện một bóng người con gái mặc bộ trang phục màu lam in trên nền trời đen trông vô cùng huyền ảo. Nàng ngước đôi mắt xanh nhìn người con gái đang say ngủ bên cạnh tôi, trong giây lát ánh lên một điều gì đó trông xót xa hay vốn vì đôi mắt của nàng đã luôn u buồn và lạnh lẽo rồi?

"Blue Bell!" Tôi cất tiếng gọi

Nàng chuyển hướng nhìn sang tôi, đôi mắt xanh lạnh đến mức từng giọt máu trong cơ thể tôi như muốn đông lại. Buồn và đẹp. Nàng là hiện thân của loài hoa rực rỡ nhất vào những ngày xuân của Châu Âu - Hoa Chuông Xanh.

"Rose đang đợi!" Đôi môi hồng quyến rũ mấp máy vỏn vẹn chỉ vài chữ, giọng nói vẫn trầm lạnh như chính đôi mắt và bộ y phục xanh biếc của nàng. Tôi chưa bao giờ nghĩ, người con gái này chỉ trôi qua vài năm đã trở thành một trong những bông hoa sát nhân nguy hiểm nhất trong tộc.

Không bắt nàng phải chờ, tôi luồn tay vào bộ trang phục đã chuẩn bị sẵn, một bộ y phục trắng toát từ đầu đến chân, tượng trưng cho sắc màu của loài Calla lily - Loa Kèn sông Nin - hiện thân của tôi.

Tôi xoay người định phóng qua ô cửa sổ hòa cùng thân ảnh màu lam kia, nhưng chợt khựng lại.

Tôi quay sang nhìn em, cô bé vẫn chìm trong giấc ngủ, khóe môi mỉm cười có vẻ rất hạnh phúc, đôi lúc run lên khe khẽ, chắc vì cơn gió vô tình trong đêm đang mơn man da thịt em.

Lòng tôi chợt trở nên nặng trĩu!

Đắp lại tấm chăn cho em rồi không để Blue Bell đợi lâu hơn, tôi xoay mình phóng ra màn đêm tĩnh mịch như đang chực chờ nuốt gọn mọi thứ. Chỉ còn thấy được một làn ánh sáng xanh và lam sánh vai nhau rồi mất hút trong đêm.

-----------

Lòng đất.

Tối tăm và lạnh lẽo.

"Em về từ khi nào vậy, Bella?" Tôi lên tiếng, đôi mắt hướng sang người con gái xinh đẹp với đôi mắt màu xanh đầy thu hút. Dường như nghe cái tên quen thuộc đó, trong đôi mắt lạnh lẽo của nàng có phần dịu lại.

"Chị vẫn còn thời gian để nhớ em sao?" Từng lời nàng thốt ra như càng nặng nề và lạnh lẽo hơn cả lúc đầu, đôi mắt vẫn hướng về phía trước. Một nụ cười nhạt trên khóe môi.

Tôi im lặng.

Người con gái yếu đuối năm xưa tôi luôn hết mình che chở và yêu thương, nay trong lời nói lại đầy vẻ kiên định, lạnh lùng và một chút uất hận.

"Em thay đổi rồi..." Tôi lẩm nhẩm, thanh âm đầy vẻ nuối tiếc.

"Vậy sao?" Nàng cười, sắc diện như nhợt nhạt hơn trên khuôn mặt trắng ngần thanh khiết đó. Ánh mắt khinh bỉ xoáy thẳng vào tôi.

"Còn chị? Trong bao năm qua, chị đang làm gì với kẻ thù của chúng ta? Và làm gì... với tình yêu của em?" Từng lời nói nhỏ dần, tựa hồ như có chút nghẹn ngào.

Là tôi làm nàng thay đổi?

Một sự im lặng lại bao trùm trong không gian tối tăm và lạnh lẽo. Nàng lắc đầu, không trông đợi thêm vào câu trả lời của tôi nữa, ánh mắt lại hướng về phía trước.

Lạnh lùng.

-----------

"Em đừng khóc nữa." Bàn tay siết chặt lấy em.

"Tại sao? Tại sao họ lại đốt thảm hoa xanh biếc đó. Chúng em có làm gì họ đâu? Chỉ cần không thuận mắt, là họ có quyền dẫm đạp và phá hủy nó sao? Mặc cho trải qua bao nhiêu khó khăn chúng mới có thể vươn mình thấy ánh sáng?"

Tôi nhìn em. Ánh mắt xanh đẫm lệ mà lòng đau nhói, bằng một giọng khinh miệt đầy vẻ chua cay, tôi nói với em.

"Đó là loài người. Những sinh vật không có trái tim! Khi họ thích, họ ngắt, hái một cách tùy tiện thậm chí là dẫm đạp không thương tiếc, cướp đi sinh mạng chúng ta. Nhưng đến khi chúng ta mất dần tinh huyết và sớm lụi tàn thì họ nhanh chóng vứt bỏ."

Những tiếc nấc vẫn không ngừng. Em là một bông hoa bé nhỏ may mắn mọc ngay sát tảng đá lớn nên được che chắn và thoát chết. Nhưng với em, một loài hoa nảy nở rất nhiều thì việc mọc bơ vơ một mình còn tàn nhẫn hơn là cái chết. Như nhìn thấy một hình ảnh của chính mình... lòng tôi chợt dao động và truyền cho em một nửa tinh huyết mà mất công sức cả năm trời tôi mới có được.

Bông hoa cựa mình biến thành người con gái với đôi mắt xanh biếc, đôi mắt thơ ngây và trong suốt, không một vết nhơ.

"Chúng ta hãy cùng nhau đòi lại những sinh mạng mà loài người đã nợ chúng ta!" Tôi ôm lấy em, giọng nói đầy phẫn nộ, đôi mắt nhìn em âu yếm.

Em ngưng khóc. Đôi lông mày nhíu lại căm thù. Khe khẽ gật đầu, nhìn tôi, ngả vào vòng tay.

Bình yên.

-----------

"Chị Calla!"

Choàng tỉnh.

Quá khứ năm xưa của em và tôi tưởng chừng đã phai nhạt. Hôm nay nhìn lại hình ảnh em nhưng sao không còn như năm xưa... những hình ảnh quá khứ lại lũ lượt tràn về khắp tâm trí.

Tôi ngước nhìn lên người vừa cất tiếng gọi mình.

Mỉm cười.

"Sakura!"

Cô bé với bộ trang phục màu hồng phấn với đôi mắt to tròn và mái tóc nâu ngắn ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh, nháy mắt nhìn tôi. Cô em gái nhỏ xinh xắn của tôi, có vẻ như chẳng hề thay đổi.

"Em nhớ chị lắm!" Cô bé chồm lên ôm chầm lấy tôi.

"Chị cũng vậy, em cũng đã về rồi à?" Tôi mỉm cười, xoa xoa đầu cô em gái nhỏ, bông hoa anh đào với nét đẹp khiến người khác phải ngẩn ngơ cả khi nở rộ trên cành hay rụng phủ kín cả con đường.

"Phải... Em đã về, chị đã gặp Rose chưa?" Lời nói thoáng nét ngập ngừng.

Em cũng biết chuyện rồi sao?

"Chưa" Tôi lắc đầu. "Bella đưa chị đến gặp Rose đây." Tôi mỉm cười nhìn em.

"Vậy... chị đi đi, không nên để Rose đợi lâu." Sakura rời tôi ra, ánh mắt đượm buồn nhìn tôi.

"Chị biết rồi." Tôi gật đầu, xoay lại nhìn Bella "Tiễn đến đây được rồi!"

Thân hình Bella khẽ rung lên, chậm chạp gật đầu rồi xoay người đi thẳng, không nói thêm với tôi lời nào.

Tôi nhìn theo bóng hình khuất dần của nàng mà lòng thấy lạnh băng. Nhắm mắt, tôi bước về phía trước.

Trong bóng đêm bao chùm, giọt lệ vô tình rơi trên khuôn mặt người con gái với đôi mắt xanh u buồn.

-----------

"Chị là ai?"

"Ta tên Rose! Em hãy đi cùng ta nhé?"

"Em không muốn đi. Em muốn ở lại nơi này, muốn ở cùng gia đình em."

"Họ đã không còn nữa, em không nên bướng bỉnh như vậy."

"Vì chúng em mang độc tố trong mình sao?"

"Không phải lỗi tại em, chỉ là lũ người ngu ngốc, tự tìm đến cái chết rồi trút giận lên chúng ta thôi! Em hãy cùng ta cứu lấy mọi người, cũng như trừng phạt lũ ác độc đó!"

"..."

Bàn tay nắm chặt.

Bình yên và tin tưởng.

-----------

"Chị... đừng như thế nữa..."

"Ta ngu ngốc lắm đúng không?"

"Không, không phải vậy đâu!"

"Vốn biết loài người chỉ là lũ ác nhân, vậy mà ta lại dại dột đặt niềm tin lên chúng..."

"Chị Rose..."

"Đứa em gái nhỏ của ta! Hãy nghe lời ta dạy: ngàn lần không được phát sinh tâm tình với lũ người hạ đẳng đó!"

"Vâng! Em xin ghi nhớ!"

-----------

Mỉm cười.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store