Bat Coc Em Dem Ve Lam Vo Hunhan
Tọa lạc ở một nơi gần khu rừng phía Tây , tòa biệt thự được thiết kế cổ xưa nguy nga sừng sững trước mặt Lộc Hàm , Ngô Thế Huân đưa chìa khóa xe lên bấm ở nút chính giữa , cánh cửa bằng ghỗ cao tự động mở ra. Bao quanh bởi hàng cây liễu, đa... Là một biệt thự được thiết kế tinh xảo , có hai ngôi nhà nhỏ hai bên . Lối đi dài rộng dẫn thẳng đến ngôi nhà chính . Ở đây có vài người vệ sĩ đi qua đi lại . Ngô Thế Huân dừng xe , mở cửa bước xuống , Lộc Hàm vẫn còn ngớ người trước khung cảnh nơi đây . Nó không giống nhà của Ngô Thế Huân ."Vào thôi." - Ngô Thế Huân đưa tay kéo cậu ra khỏi xe , thong thả đi vào nhà chính."Chào Ngô thiếu gia." - Một lão quản gia cung kính chào anh . Ngô Thế Huân đẩy cậu lên phía trước chậm rãi nói "Đây là vợ tôi. Lộc Hàm!""Chào...bác." - Cậu cúi đầu chào."Chào Ngô phu nhân.""Thế Huân , Tiểu Hàm . Đến rồi sao . Mau vào đây." - Phác Xán Liệt từ trong nhà đi ra , niềm nở chào đón.Ngô Thế Huân nắm tay cậu đi vào trong. Bước vào gian nhà chính . Trên bàn ăn , ngồi ở vị trí đầu bàn , nơi của người có địa vị cao nhất ở trong nhà , là một người đàn ông già , mái tóc màu đen xen lẫn vài cọng tóc bạc. Dáng vẻ uy nghiêm , đó chính là Phác Quốc , ông nội của Phác Xán Liệt . Kế bên là người phụ nữ có mái tóc đen suôn dài , nhìn rất đẹp . Và dịu dàng. Bà ấy là mẹ của Phác Xán Liệt - Dương Thiếu Phương. Cậu cúi đầu chào , vì không khi ở đây khá nghiêm trang nên khiến cậu có chút sợ. Ngô Thế Huân thấy vậy liền lên tiếng "Tại sao lại căng thẳng đến vậy ?"Phác Quốc nhìn anh , rồi lại quay sang nhìn cậu bé đang nắm chặt lấy cánh tay anh . Ông thở dài "Liệt nhi , cháu thấy Thế Huân không , nó đã có vợ , tại sao ta bảo cháu lấy vợ cháu lại không lấy hả ?""Chậc...cháu đã nói bao nhiêu lần rồi . Cháu vẫn còn trẻ mà. Cứ từ từ." - Phác Xán Liệt ngồi xuống bàn , chán nản nói."Lại là chuyện này sao ?" - Ngô Thế Huân nhếch môi cười khẩy."Hai cháu ngồi xuống đi."- Dương Thiếu Phương dịu dàng lên tiếng . Ngô Thế Huân và Lộc Hàm ngồi xuống bên cạnh Phác Xán Liệt . Phác Quốc nhìn cậu , khẽ cười "Cháu là Lộc Hàm ?""Vâ...vâng !""Thật đáng yêu . Thế Huân ...cháu thật biết chọn vợ."- Ông cười rôm rả , trầm trồ khen ngợi."Ông quá khen." - Ngô Thế Huân lạnh nhạt trả lời."Cháu bao nhiêu tuổi ?" - Dương Thiếu Phương đưa cho cậu tách hồng trà và miếng bánh ngọt . Dịu dàng nói . Giọng của bà dịu nhẹ lại rất ấm áp."Dạ 17 !" - Cậu híp mắt trả lời."Ồ...cháu vẫn còn đi học sao ?""Cháu học năm hai ngành kinh tế ạ.""Hử ? Cháu chỉ mới 17 tuổi thôi mà ?" - Dương Thiếu Phương có chút bất ngờ. Nghe câu hỏi của bà , cậu chợt im lặng , chỉ biết cười trừ. Thấy vẻ mặt anh đanh lại , bà mới không hỏi nữa . Vì bà đủ biết là có uẩn khúc gì đó trong cuộc đời của Lộc Hàm nên đành phải cười , gạt chuyện đó sang một bên "Cháu ăn bánh đi.""Vâng."Không khí trong nhà chợt vui vẻ lên , không còn căng thẳng như lúc nãy . Lộc Hàm được nhà họ Phác yêu quý . Phác Xán Liệt cứ luôn bị ông nội nhắc đến việc lập gia đình khiến anh vô cùng chán nản . Ngồi chơi được một lúc sau đó anh và cậu đi về.Lúc này , Lộc Hàm đang nằm ngối đầu trên đùi anh , xem ti vi , còn anh thì đang đọc tạp chí. Tuyết lại rơi bên ngoài sân , không rơi nhiều nhưng cũng đủ làm trắng ở một mảng sân . Lộc Hàm chăm chú xem ti vi , tin tức chợt phát lên."Trường tổng hợp Diamond , là trường học từ cấp hai cho đến đại học với tất cả các ngành , diện tích rộng lớn cả nghìn ha , đây là trường học tổng hợp duy hất ở Trung Hoa , được các cổ đông lớn đầu tư rất nhiều , ngay cả các tập đoàn nước ngoài cũng đầu tư . Với hơn 20 ngàn học sinh , sinh viên xuất sắc .... Đứng đầu đồng thời cũng là người sáng lập lên trường Diamond là chủ tịch tập đoàn OSH....""Hửm...Thế Huân à , trường học này là do anh thành lập sao ?" - Lộc Hàm trố mắt nhìn , bất ngờ hỏi anh."Ừm ! Đó cũng sẽ là ngôi trường em sẽ theo học !" - Mắt vẫn không dời quyển tạp chí , thanh âm trầm thấp vang lên."Hả ?""Chẳng phải em nói , hết kì nghỉ đông và tết em sẽ đi học sao ?""Ưm...""Thì đây sẽ là trường của em.""Thật sao ?""Ừ.""Oa... Đồng phục đẹp quá đi." - Lộc Hàm thích thú reo lên."Tối nay đồ sẽ được đưa đến.""Vâng!"Ngô Thế Huân nhếch môi cười , nhéo nhẹ cái mũi nhỏ xinh của cậu . Sau đó lại tiếp tục đọc tạp chí. Chỉ cần cậu thích thì bất cứ việc gì anh cũng có thể làm...---------Kì nghỉ đông và tết của Lộc Hàm đã qua , bây giờ cậu phải đi học lại . Bây giờ đã là tháng 3 , thời tiết cũng đã ấm áp , thoải mái hơn . Tuyết cũng đã ngừng rơi. Lộc Hàm mân mê bộ đồng phục trường Diamond màu sọc carô đỏ xinh đẹp . Rồi nhanh chóng chạy xuống phòng ăn.Bộ đồ ấy được thiết kế rất đẹp , cổ bẻ sọc carô đỏ , tay dài (vì mới chuyển mùa nên trời vẫn se lạnh , đồng phục của trường sẽ là tay dài . Đồng phục Trường Diamond được chia theo mùa . Và dây nơ cũng được chia theo từng cấp với từng màu sắc khác nhau.) ,trên cổ đeo một cái nơ màu tím chính giữa là hình viên kim cương . Chiếc quần cùng màu với cổ áo . Đôi chân thon dài mang đôi giày oxford cổ ngắn màu trắng . Nhìn cậu như một tinh linh bé nhỏ. Cậu tíu tít nói "Chào buổi sáng , Thế Huân !"Ngô Thế Huân đưa mắt nhìn cậu , khóe miệng cong lên "Chào buổi sáng . Ngồi xuống đây.""Ưn...""Lát anh sẽ đưa em đến trường.""Không cần , nhờ Tiểu Tường là được !""Không sao , anh còn chút chuyện ở phòng hiệu trưởng.""Anh...có thể để em tự nhiên không ? Em không muốn bị thiên vị." - Lộc Hàm lí nhí nói."Được ! Anh đến phòng hiệu trưởng . Không phải vì chuyện đó . Mà là chuyện khác.""Oh !" - Cậu vui vẻ ăn hết bữa sáng , rồi mang balô đi ra xe . Ngô Thế Huân nhìn cậu thích thú như vậy , thật rất vui . Anh kéo cậu lại hôn lên môi cậu . Nghiêm túc dặn dò "Vào trường có ba điều cấm kị đối với em !""Hả ?" - Lộc Hàm khó hiểu nhìn anh."Thứ nhất : không được tiếp xúc với con trai đứng cách họ 10 bước , 10 mét càng tốt. Thứ hai : Phải tự biết chăm sóc bản thân .Thứ ba : Tốt nhất là em đừng dấu anh bất cứ chuyện gì xảy ra trong trường. ""Em...biết rồi.""Giỏi lắm . Đi thôi." - Anh mở cửa xe cho cậu , cậu bước vào . Ai daaa.... Anh tại sao lại nói như vậy chứ ? Dù không hiểu lắm nhưng cậu cũng phải vâng lời cho anh vui... Trong lòng cậu đầy cảm thán. Ngô Thế Huân vòng ra đằng trước , mở cửa xe bước vào . Sau đó lái xe rời khỏi nhà.------
Chiếc siêu xe Bugatti Veyron hàng hiếm xuất hiện ở trước cửa trường học tổng hợp Diamond khiến cho mọi người đi ngang không khỏi ngước mắt nhìn . Đó chẳng phải chiếc siêu xe đắt giá và cực kỳ hiếm sao ???Bước xuống chiếc xe là một người đàn ông anh tuấn , khuôn mặt góc cạnh rõ ràng đặc biệt nhất là đôi môi mỏng quyến rủ của anh . Anh mặc bộ Âu phục trắng , áo sơ mi đen, không thắt cà vạt . Dù vậy vẫn toát ra vẻ lịch lãm và đầy uy nghiêm. Người đàn ông ấy đưa tay nắm lấy một bàn tay nhỏ nhắn trong xe , một mỹ nam tóc đen óng mượt bước ra . Chàng trai này thật xinh đẹp hệt như tiên nữ hạ phàm , đôi mày liễu thanh tú , hàng lông mi dài bao phủ cặp mắt to tròn đen láy lấp lánh , ẩn dưới cái mũi nhỏ nhắn làa đôi môi anh đào xinh đẹp , da thịt cậu trắng nộn , mịn màng , thân hình kiều nhỏ xinh xắn . Nhìn họ thật xứng đôi . Người đàn ông mặc Âu phục trắng vừa lúc nãy mặt mày lạnh tanh vậy mà khi đứng trước tiểu nam nhân kia liền thay đổi , dịu dàng hẳn đi.Ngô Thế Huân nắm tay cậu bước vào trong , đi đến phòng hiệu trưởng . Cậu cúi mặt xuống, không dám ngẩng lên . Mày đẹp nhíu lại , anh lên tiếng "Ngẩng đầu lên.""Anh đó , chẳng phải đã nói để em tự vào sao ? " - Lộc Hàm che mặt nói . "Nếu để em đi 1 mình em sẽ lạc mất." - Ngô Thế Huân cười châm chọc."Anh..." - Cậu bặm môi liếc anh . Đi dọc hành lang cuối cùng cũng đến phòng hiệu trưởng . Anh đẩy cửa đi vào . Mọi người trong phòng đều vô cùng ngạc nhiên."Chủ tịch , sao ngài...?" - Hiệu Trượng vội đứng dậy , lo lắng hỏi."Đây là học sinh mới !" - Thanh âm của anh trở nên lạnh lùng . Khuôn mặt chẳng có chút biểu tình."Chào thầy , em là Lộc Hàm .""Mau sai người dẫn cậu ấy đến lớp , tôi có chuyện cần nói với ông.""Vâng !" - Hiệu trưởng vội vàng sai hiệu phó đưa Lộc Hàm đến phòng giáo vụ . Anh nhìn cậu cưng chiều nói "Ngoan ngoãn nhé !""Ừm , em biết rồi." - Lộc Hàm híp mắt cười tươi trả lời. Sau đó theo chân hiệu phó đến phòng giáo vụ .Ngô Thế Huân sau khi thấy cậu rời khỏi , khuôn mặt lại trở về trạng thái lúc trước.....
Sao vàng đi mọi người ơi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Chiếc siêu xe Bugatti Veyron hàng hiếm xuất hiện ở trước cửa trường học tổng hợp Diamond khiến cho mọi người đi ngang không khỏi ngước mắt nhìn . Đó chẳng phải chiếc siêu xe đắt giá và cực kỳ hiếm sao ???Bước xuống chiếc xe là một người đàn ông anh tuấn , khuôn mặt góc cạnh rõ ràng đặc biệt nhất là đôi môi mỏng quyến rủ của anh . Anh mặc bộ Âu phục trắng , áo sơ mi đen, không thắt cà vạt . Dù vậy vẫn toát ra vẻ lịch lãm và đầy uy nghiêm. Người đàn ông ấy đưa tay nắm lấy một bàn tay nhỏ nhắn trong xe , một mỹ nam tóc đen óng mượt bước ra . Chàng trai này thật xinh đẹp hệt như tiên nữ hạ phàm , đôi mày liễu thanh tú , hàng lông mi dài bao phủ cặp mắt to tròn đen láy lấp lánh , ẩn dưới cái mũi nhỏ nhắn làa đôi môi anh đào xinh đẹp , da thịt cậu trắng nộn , mịn màng , thân hình kiều nhỏ xinh xắn . Nhìn họ thật xứng đôi . Người đàn ông mặc Âu phục trắng vừa lúc nãy mặt mày lạnh tanh vậy mà khi đứng trước tiểu nam nhân kia liền thay đổi , dịu dàng hẳn đi.Ngô Thế Huân nắm tay cậu bước vào trong , đi đến phòng hiệu trưởng . Cậu cúi mặt xuống, không dám ngẩng lên . Mày đẹp nhíu lại , anh lên tiếng "Ngẩng đầu lên.""Anh đó , chẳng phải đã nói để em tự vào sao ? " - Lộc Hàm che mặt nói . "Nếu để em đi 1 mình em sẽ lạc mất." - Ngô Thế Huân cười châm chọc."Anh..." - Cậu bặm môi liếc anh . Đi dọc hành lang cuối cùng cũng đến phòng hiệu trưởng . Anh đẩy cửa đi vào . Mọi người trong phòng đều vô cùng ngạc nhiên."Chủ tịch , sao ngài...?" - Hiệu Trượng vội đứng dậy , lo lắng hỏi."Đây là học sinh mới !" - Thanh âm của anh trở nên lạnh lùng . Khuôn mặt chẳng có chút biểu tình."Chào thầy , em là Lộc Hàm .""Mau sai người dẫn cậu ấy đến lớp , tôi có chuyện cần nói với ông.""Vâng !" - Hiệu trưởng vội vàng sai hiệu phó đưa Lộc Hàm đến phòng giáo vụ . Anh nhìn cậu cưng chiều nói "Ngoan ngoãn nhé !""Ừm , em biết rồi." - Lộc Hàm híp mắt cười tươi trả lời. Sau đó theo chân hiệu phó đến phòng giáo vụ .Ngô Thế Huân sau khi thấy cậu rời khỏi , khuôn mặt lại trở về trạng thái lúc trước.....
Sao vàng đi mọi người ơi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store