chương 35
-mẹ ơi yêu quái !
Lâm Mặc không nhịn được hô lên, ngay lập tức bị Patrick bên cạnh che miệng lại cấm ngôn. nhưng quả thật lời của Lâm Mặc nói rất đúng.
- này là ma sơn lão quái trong mấy cuốn sơn hải kinh đúng không?
thằng bé vẫy vùng thoát khỏi Patrick, nuốt nước bọt hỏi lại. bàn tay bứt rứt không yên vò loạn lông con gà mái tơ trên tay, suýt chút nữa đã bị nó mổ cho một nhát.
mười một người nhìn chăm chăm cái người gọi là Thẩm viên ngoại kia, bị những vết chàm hóa loang lổ trên mặt của ông ta dọa sợ. nửa gương mặt bên trái không biết vì lí do gì mà gần như đã khô quắt lại, lộ ra xương trắng, mái tóc dài lưa thưa xơ xác. đôi mắt hõm sâu vô thần nhìn chòng chọc vào 11 người, lão ta đột nhiên cười, từ đôi môi khô cằn khùng khục phát ra âm thanh rất khó nghe.
- v--ật--t--- của---ta--- tìm-- được-- rồi
- ông già đó đang nói cái gì vậy?
Lưu Chương cau mày nhìn lão yêu quái đang cố ngáp từng hơi thở, không khác gì chiếc lá sắp lìa cành ở đối diện. lão ta có vẻ rất kích động khi nhìn thấy mười một người. định tự mình đứng dậy nhưng nửa thân dưới lại không thể di chuyển. đành phải nhờ Thẩm quản gia đỡ lên, cực kỳ chật vật.
- các vị, thật ngại quá! Lão gia, đây là các vị kỳ nhân dị sĩ được mời tới.
Thẩm quản gia cố sức lay tỉnh lão, nhưng Thẩm viên ngoại giống như không nghe thấy. đôi mắt đục ngầu đảo quanh rồi chợt dừng lại trên người Nine, khóe miệng lão đột nhiên giương lên một nụ cười quái dị.
ánh nhìn chòng chọc của kẻ đối diện khiến cho anh chợt rùng mình, vội đứng nép ra sau Bá Viễn. anh hơi cau mày, cũng theo quán tính chắn trước mặt Nine.
- ông già này làm cho em có chút không thoải mái....
Trương Gia Nguyên đang níu lấy tay Lưu Vũ lạnh lùng nói. mọi người đều đang có chung cảm giác đó. rõ ràng lão là một kẻ yếu ớt đến cả ngồi dậy cũng không được, nhưng cái cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng lão mang lại này cũng không phải giả.
thứ này cực kỳ nguy hiểm.
- Thẩm quản gia, chuyện này là sao?
Châu Kha Vũ yên lặng quan sát hai chủ tớ họ Thẩm, giọng điệu cực kỳ không hài lòng, chỉ cần Thẩm quản gia nói sai một câu thì liền sẽ có chuyện.
- thiếu hiệp đừng lo. lão gia nhà chúng tôi thần trí có chút không ổn định. mọi người đừng lo lắng.
không lo mới lạ, mọi người đồng dạng có kẻ điên mới tin ông mà nhìn lão. bầu không khí trở nên có chút bối rối, Thẩm quản gia đặt nhẹ tay lên vai Thẩm lão, từng nhịp từng nhịp vỗ đều lên, lúc này Thẩm lão gia cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh, tuy giọng nói có chút khàn nhưng miễn cưỡng có thể nghe được. tốt hơn nhiều bộ dạng như bị ai bóp nghẹt cổ vừa rồi.
- các vị... thật thất lễ quá, mờ- mời mọi người ngồi. Thẩm quản gia, mau dâng trà.
từng câu chữ dần được nối lại hoàn chỉnh, giống như kẻ nói không ra hơi tưởng chừng như bị gió thổi là chết tới nơi khi nãy không phải là ông ta. tuy rằng gương mặt vẫn khủng bố như vậy, nhưng ánh mắt đục ngầu ban nãy nay đã có thần, ít nhiều cũng không còn cho người ta cảm giác ớn lạnh nữa.
biến hóa xảy ra nhanh đến nỗi đến cả Lưu Vũ cũng hoài nghi khi nãy có phải mọi người nhìn lầm hay không.
nhưng dáng vẻ kinh hoảng vẫn còn lưu lại trên gương mặt Nine, cả cái nhìn bất thiện của Trương Giá Nguyên và vẻ phòng bị của Châu Kha Vũ đã một lần nữa đính chính lại rằng mọi chuyện không phải ảo giác.
Thẩm viên ngoại này chắc chắn có vấn đề. thậm chí là vấn đề cực kỳ lớn.
không chỉ mình Thẩm viên ngoại,toàn bộ Thẩm gia trên dưới không có gì là không bất thường cả.
- Thẩm lão gia, chúng tôi nghe nói lần này ngài mời mọi người đến để trừ tà. vậy xin hỏi thứ yêu ma quỷ quái gì đang quấy rối Thẩm gia trang ?
sau khi đã yên vị vào chỗ ngồi, Bá Viễn nhận lấy ly trà từ tay tì nữ, quay đầu hỏi vị chủ nhân của Thẩm gia đang được Thẩm quản gia đỡ lấy. thấy lão ta hơi hơi cau mày, suy nghĩ xem nên nói từ đâu, Thẩm quản gia bên cạnh liền lên tiếng trả lời.
- mọi người đi đến thôn trang của chúng tôi thì chắc cũng đã nghe qua giai thoại về Diễm Cốt.
- nghe chứ, nên tụi này đang phân vân không biết có nên ở lại đây giúp ông không đấy?
Lâm Mặc vuốt ve bộ lông vàng óng của con gà mái tơ trên tay. cười cười nhìn hai chủ tớ nhà họ Thẩm. ý tứ bất thiện trong đó rất rõ ràng. Thẩm quản gia nghe vậy lại chỉ khẽ cười, lão nói.
- công tử nói đùa rồi. dù sao thì mọi người cũng đã đồng ý tới đây rồi. Tiễn phật thì phải tiễn tới tây thiên, mọi người đều là nhân sĩ giang hồ có tiếng thì làm sao có thể nuốt lời được đây, huống hồ tiền thù lao cũng đã nhận rồi. các vị nên xem xét chút đi nhỉ? tuy nhiên, Thẩm gia cũng không thể ép mọi người được, chỉ mong các vị hãy suy xét.
Thẩm quản gia nhìn 11 người, chờ đợi câu trả lời của họ.
- anh mày không muốn tiễn phật đến tây thiên, anh mày muốn tiễn cái cây Kiwi thành tinh kia xuống địa ngục kìa... ai nha, cậu làm gì đấy?
nhìn vị Thẩm lão gia trên ghế gia chủ, Santa với đôi mắt bất thiện lầu bầu trong miệng, còn chưa dứt lười đã bị Mika đứng đằng sau vỗ ngay cho một cái vào gáy.
- kiwi rất dễ thương, cậu không được so sánh nó với củ hà thủ ô già khú kia!
- dạ dạ, mình sai. cậu mới là Kiwi, còn ông ta chỉ là củ hà thủ ô già cỗi thôi được chưa?
-....
hiện trường trầm mặc.
chủ tớ họ Thẩm đồng dạng trầm mặc.
Patrick một lần nữa yên lặng vươn tay, vừa vặn che đi hai cái miệng đang liến thoắng bắn pằng pằng tiếng trung đột nhiên chuẩn đến từng âm vị của anh mình.
đúng là mấy cái xấu xa thì học nhanh đến kinh hoàng.
mặc kệ hai ông anh ngoại quốc đang bận bịu cãi nhau về vấn đề hoa quả, Lưu Vũ luôn giữ yên lặng lại đột nhiên kéo tay Rikimaru, anh vừa quay sang đã thấy đội trưởng của mình nhìn chằm chằm vào cổ tay mới bị lộ ra ngoài của Thẩm viên ngoại.
- RIki, anh nhìn kìa!
theo hướng nhìn của Lưu Vũ, Rikimaru cũng thấy được đằng sau lớp áo bào rộng thùng thình là hàng chục miếng bùa chú đỏ thẫm đang quấn lấy cánh tay khô quắt của lão. mặc dù rất nhanh Thẩm lão đã hạ tay xuống nhưng hai người đều đã nhìn thấy rất rõ. trong lòng đều tự hỏi có phải cụ già này là tín đồ của vu thuật bùa ngải hay không?
hoặc là, ông cụ này là thứ đồ gì đó bị bùa chú giam cầm.
- có chuyện gì à Vũ ca?
- Nguyên nhi, Thẩm lão gia có vấn đề.
Theo lời của Lưu Vũ, Trương Gia Nguyên lại một lần nữa đặt tầm mắt lên Thẩm viên ngoại. nhìn một hồi, thằng bé nhíu mi, cúi đầu như đang tự hỏi điều gì đó.
- ở trong số các vị? có phải có một vị đạo trưởng đạo hạnh rất cao thâm và một cô nương có thể sài bùa chút đúng không?
Thẩm quản gia phớt lờ đi mấy câu nói xấc xược của hai người Santa, một lần nữa hỏi mọi người. câu hỏi này khiến cho cả bọn ngây người, theo bản năng nhìn qua Lâm Mặc, thấy thằng bé gãi cằm tỏ ý ông đây không biết gì đâu bèn yên lặng rời mắt. tầm mắt mọi người đảo một vòng, cuối cùng di chuyển đến bên người Trương Gia Nguyên và tiểu Cửu, âm thầm gật đầu. nói đến bùa chú và phong thủy thì dĩ nhiên là thằng bé có hiểu biết về phong thủy Gia Nguyên và bậc thầy chăn thả kumathoong tiểu Cửu rồi. hai người họ còn đang mặc y phục nữ nhi nên có lẽ lời của Thẩm quản gia đang ám chỉ họ. người còn lại, thì có thể là Bá Viễn đi.
- lão muốn tìm ta, hay tỉ ấy?
Trương Gia Nguyên vẫn nắm lấy tay Lưu Vũ, hất mặt nhìn về phía Nine rồi lại nhìn sang chủ tớ hai người đối diện. mọi người và Trương Gia Nguyên đều thấy rất rõ, tầm mắt của Thẩm viên ngoại từ đầu tới cuối đều thủy chung đặt trên người Nine. lần thứ hai khiến anh rùng mình. mọi người nghe lão mấp máy môi, mỉm cười nhìn về phía Nine , ánh mắt cũng không buồn chớp lấy một cái.
- hồ-hồng y...
- ông đang dọa muội ấy sợ đấy, Thẩm lão gia...
Rikimaru vốn ôn hòa cũng không nhịn được nheo mắt cảnh cáo ánh mắt trắng trợn của Thẩm lão ta, trong một khoảnh khắc anh dường như cảm nhận được lão ta suýt chút nữa đã có thể nhào đến trước mặt Nine. cho dù khi đã trở lại trạng thái bình thường thì đôi mắt đó vẫn thường xuyên đặt ở trên người em ấy. giống như ở trên người thằng bé có ma lực gì đó rất hấp dẫn lão, mặc dù đã cố gắng khống chế nhưng vẫn chẳng thể che đậy được sự tham lam.
- ông đừng lầm tưởng tỉ ấy với Diễm Cốt, ta cảnh cáo. cho dù có phải dùng bạo lực tụi này cũng có thể rời khỏi Thẩm gia.
Châu Kha Vũ trực tiếp đưa ra tối hậu thư, kéo Lâm Mặc ở một bên không hiểu chuyện gì bước ra chắn trước mặt Nine. Thẩm quản gia khi ấy còn chưa kịp lên tiếng giảng hòa lại đột nhiên khựng lại, mọi người thấy Thẩm viên ngoại hơi rụt người lại, cụp mắt xuống không dám đặt ánh mắt hau háu đó lên Nine nữa.
- Hai vị, có vẻ nên để khi khác bàn bạc chuyện trừ ma, bằng hữu của tại hạ có chút không khỏe nên xin phép đitrước. nếu có phân phó có thể đến biệt viện nơi chúng ta được thu xếp để thông tri. cáo từ! Paipai, em đưa Nine đi trước đi.
- hả, gì? ê Lưu Vũ đừng kéo em.
- anh có thể ngay lập tức xử lí con gà trên tay em nếu em không nghe lời, mau đi.
- ò~~
bầu không khí đang căng thẳng bất chợt bị đánh tan bởi lời nói của Lưu Vũ. một tay túm lấy hán tử Gia Nguyên đã muốn tiến về phía trước, tay còn lại cũng túm lấy Lâm Mặc chuẩn bị có suy nghĩ không an phận thô bạo lôi ra phía cửa. những người còn lại nhìn nhau rồi cũng đi theo. không quên để lại cho Thẩm viên ngoại những ánh nhìn nửa đe dọa nửa cảnh cáo.
- Thẩm quản gia, Thẩm viên ngoại, cáo từ!
BÁ Viễn miễn cưỡng giữ lại chút thái độ ôn hòa, chắp tay hướng về phía chủ tớ ở đằng xa giao lễ rồi cũng rời khỏi.
- các vị đi thong thả! thứ lỗi không tiễn...
- không vấn đề!
không gian nháy mắt trở nên yên lặng.
chính điện Thẩm gia chỉ còn lại chủ tớ hai người họ Thẩm. gương mặt ôn hòa vô hại của Thẩm quản gia ngay khi bóng 11 người đi khuất liền vụt tắt, dữ tợn quay lại nhìn Thẩm viên ngoại đang không ngừng ngọ nguậy không yên trên ghế, cổ họng phát ra những tiếng rít nghèn nghẹn không rõ thanh âm.
một cái phất tay vung lên, cánh cửa chính điện đóng sầm lại.
bầu trời bên ngoài vốn dĩ vô cùng trong xanh không biết từ khi nào đã kéo đến mây đen, che phủ đi vạn vật khiến cho không gian thoáng chốc tối sầm. hòa lẫn trong tiếng gió đang rít gào mơ hồ còn có nghe thấy tiếng kêu thê lương của dã thú và tiếng rống giận có chút mất khống chế.
#hậu covid kinh khủng quá mọi người ạ :(
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store