ZingTruyen.Store

[Andree × Bray] Mối Tình Đầu Của Tôi

P12

HQNh71

*16h

Bảo: Em lo quá anh chị ơi

Su: Không sao đâu em, mọi chuyện sẽ không sao đâu, đừng lo lắng quá

Vũ: Khi nào m mới tỉnh lại đây Thế Anh ơi là Thế Anh

Khoa: Bảo, em ở đây sáng giờ rồi ra ngoài đi dạo một lát đi, rồi kiếm cái gì ăn lót dạ

Su: Đúng đó, trưa giờ em đã ăn gì đâu

Tuấn: Bảo, đi dạo với anh này, hai anh em mình đi hít thở không khí, một lát cho khuây khỏa

Bảo: Thôi ạ

Vũ: Thôi gì mà thôi đi mau đi (vừa nói, Vũ vừa kéo em ra ngoài, ra dấu hiệu cho Tuấn kéo em đi)

Tuấn: Nào đi thôi

Bảo: Nhưng mà em....em

Tuấn kéo em đi không cho em nói gì hết, Tuấn dẫn em đi dạo xung quanh bệnh viện hy vọng em có thể giải tỏa được căng thẳng, Bảo đi lại ban công hít thở không khí trong lành, có lẽ em cũng đã nguôi ngoai đi sự đau lòng đó. Tuấn thấy em có vẽ thoải mái hơn nên cũng muốn nói tất cả mọi chuyện với em

Tuấn: Bảo anh có chuyện muốn nói với em

Bảo: Dạ? Anh nói đi em nghe nè

Tuấn: Nhưng mà em phải hứa với anh khi anh nói xong, em không được kích động nhé!

Bảo: Bộ....có chuyện gì à anh? (Bảo nghe vậy anh nói thì thấy bất an hỏi lại)

Tuấn không nói thêm câu nào vội mở đoạn chat của nhóm Bí Mật ra cho em đọc, em nhận lấy điện thoại từ anh, em đọc từ đầu tới cuối, cảm xúc của em từ bất ngờ chuyển qua sốc khi biết tin Thế Anh đã có người hắn yêu thương rồi và sốc hơn nữa là chuyện em nói với với anh hai tất cả mn đều biết. Em đứng đờ ra, chiếc điện thoại trên tay em cũng đã rơi xuống, đôi mắt to tròn của em bắt đầu ngấn lệ, em cố gắng để không khóc nhưng ngay sau đó nước mắt em đã tuông ra. Tuấn thấy em khóc, hắn cũng đau lòng mà nói

Tuấn: Anh biết là em rất đau lòng nhưng em thấy đó, nó có người nó thương rồi, em nên từ bỏ đi Bảo à, anh chỉ muốn tốt cho em thôi

Bảo: Em.....híc

Tuấn: Không sao hết, em cứ khóc đi, ở đây chỉ có hai chúng ta thôi, em cứ khóc đi khi nào tâm trạng của em ổn hơn thì mình về (Tuấn vừa nói vừa ôm em vào lòng)

Em ôm Tuấn, khóc như một đứa trẻ, em khóc vì vụ tai nạn em đã gây ra cho anh ta, em khóc vì người anh ta thương không phải là em, em khóc khóc tới không còn nước mắt, hai người cứ đứng đó mãi tới khi mặt trời lặn, Tuấn mới nhẹ nhàng kéo em ra khỏi vòng tay của mình

Tuấn: Em khóc đủ chưa?

Bảo: Híc...e...em muốn về nhà híc (Do khóc quá nhiều nên giọng em rung lên khi nói chuyện)

Tuấn: Vậy giờ anh đưa em đi ăn rồi đưa em về nhà ha

Bảo: S..ao cũng được a...anh ạ híc

Tuấn: Vậy thì mình đi (Tuấn đưa em xuống nhà xe, đưa em đi ăn, đi chơi rối mới chịu về nhà, trên đường đi Tuấn khuyên em cho em biết rằng cái nào tốt cái nào xấu, cũng vì thế mà tâm trạng của em cũng đỡ hơn nhiều)

_________________
*19h

Trong bệnh viện lúc này, mn vẫn ngồi đó không ai nói với ai câu nào, mỗi người một góc chẳng biết suy nghĩ về chuyện gì mà mặt ai cũng căng thẳng, Vũ nhìn đồng hồ thì thấy đã 19h rồi mà mãi chẳng thấy Tuấn và Bảo quay về, trong lòng có cảm giác lo lắng cho hai người vội đi ra hành lang gọi điện cho Tuấn

*reng reng reng

Tuấn: Alo nghe

Vũ: M dẫn Bảo đi đâu rồi, sao mãi chưa thấy về?

Tuấn: À lúc nảy đi dạo Bảo nó kêu mệt nên đòi t chở về, t quên gọi điện nói với tụi m, sorry nhé

Vũ: Vậy giờ Bảo đang ở nhà à

Tuấn: Đang ở bên nhà với t, nó không sao đâu, yên tâm nhé

Vũ: Ừ, vậy thôi nha

Tuấn: Uh

*Bíp

Nghe Tuấn nói vậy thì Vũ cũng yên tâm quay lại phòng bệnh

_________________

A..anh ơi, sao lại ngồi ở đây vậy ạ?

Anhh ơi, anh nghe em nói không?

Anh....anh đi lạc....k...không nhớ đường...về nhà hic

Anh ơi, anh đừng khóc nữa, chắc ba mẹ anh đang đi tìm anh đó

A...anh k...không biết, anh s...sợ..ợ lắm

Không sao đâu, có em ở đây nè, không ai dám bắt nạt anh đâu

B...bộ....em k...không sợ hả?

Em không nhà em bên kia kìa

Đ...đó là "Trại Trẻ Mồi Côi Thanh Hoa" mà

Dạ đúng rồi em ở đó từ nhỏ á

Mà anh tên là gì vậy?

A...anh...tên là Thế Anh, còn em...em tên là gì?

Em tên là Bảo, Thanh Bảo ạ

T...Thanh....B....Bảo sao

______________

T...Thanh B....Bảo, Thanh Bảo, Thế Anh nằm trên giường bệnh hét lớn rồi tỉnh dậy bất ngờ khiến nhịp tim của cậu đang đập khá nhanh, mn bị cậu làm hoảng loạng

Khoa: Thế Anh, m tỉnh rồi, Vũ Vũ chạy đi nói bác sĩ nhanh

Su: Thế Anh cuối cùng m cũng tỉnh rồi

Vũ thấy bạn mình đã tỉnh thì chạy như bay đi tìm bác sĩ

Vũ: Bác sĩ, bác sĩ bạn tôi, bạn tôi tỉnh rồi bác sĩ ơi (Vũ vừa nói vừa lay lay bác sĩ)

Bác sĩ: Vậy thì tốt quá, mau dẫn tôi đi gặp cậu ấy

Vũ dẫn bác sĩ tới phòng bệnh, bác sĩ vội kiểm tra sức khỏe của bệnh nhân

Bác sĩ: K..không sao rồi, bệnh nhân đã tỉnh lại, xin chúc mừng người nhà

Khoa: Ối zời, cuối cùng cũng chịu tỉnh

Su: Thế Anh, m còn nhớ tụi t là ai không? Hả?

Thế Anh: Nhớ nhớ mà, m là Su nè, thằng này là thằng Khoa

Vũ: Còn t, t là ai

Thế Anh: M là Vũ chứ ai nữa

Vũ: Ôi trời ơi, bạn mình ơi, bạn vẫn còn nhớ mình há há, tưởng bạn quên mình rồi chứ

Thế Anh: Sao mà quên được

Bác sĩ: Đây quả là một kì tích, phần đầu bị tác động mạnh như vậy mà không bị mất trí nhớ quả là điều kì diệu mà

Su: Đúng đó Thế Anh lúc bác sĩ nói khả năng cao là m sẽ bị mất trí nhớ nên tụi t lo lắng cho m lắm luôn á, may là không sao hết

Bác sĩ: Hiện tại thì sức khỏe của bệnh nhân đang còn yếu nên hạn chế vận động mạnh, nếu không vết thương sẽ bị nhiễm trùng, tôi xin phép đi trước

Vũ: Dạ, bác sĩ đi cẩn thận ạ

Khoa: Má mừng quá trời ơiii

Su: M còn nhớ tất cả mọi chuyện không vậy?

Thế Anh: Còn

Khoa: Vậy thì tốt rồi, Vũ gọi điện cho thằng Tuấn kêu nó chở Bảo lên nhanh đi

Vũ: Oke oke

Thế Anh: Bảo sao....

Su: Sao vậy, Bảo làm sao?

Thế Anh quay sang nhìn Khoa

Thế Anh: Bảo.....

Khoa: Bảo, em t, nó sao, có chuyện gì

Thế Anh: Tên đệm của Bảo là Thanh Bảo đúng không?

Khoa: S....sao m biết được

Thế Anh: Lúc trước m có nói với t là Bảo được ba mẹ m nhận nuôi, vậy chỗ ba mẹ m nhận nuôi là ở đâu? (Thế Anh kích động nắm chặt hai tay lại cố gắng tra hỏi Khoa)

Khoa: Sao....sao m lại nói chuyện này chứ

Thế Anh: M trả lời t đi (Thế Anh không bình tĩnh được nữa mà hét lớn)

Su thấy Thế Anh mới tỉnh dậy mà đã hỏi những chuyện về Bảo chắn chắc chắn là có vấn đề

Su: Thế Anh, m bình tĩnh lại, m mới tỉnh sức khỏe còn yếu, bình tĩnh lại Khoa sẽ nói cho m biết được chưa (Thế Anh nghe Su nói thì cũng từ từ bình tĩnh lại)

Vũ: Chuyện gì vậy?

Khoa: T không biết, tự nhiên nó vừa tỉnh lại thì hỏi thằng Bảo em t

Vũ: M nhớ Bảo hả, đợi chút đi nó lên liền giờ á

Thế Anh: Không phải, Khoa m nói cho t biết Bảo, nó đã từng ở Trại Trẻ Mồ Côi tên là Thanh Hoa đúng không?

Khoa: Thế Anh...s..sao m lại biết chuyện này?

Su: Thế Anh nó nói vậy có đúng không Khoa

Thế Anh: T nói đúng không Khoa, Khoa m mau trả lời t đi

Khoa: Đúng, Bảo nó đã từng ở đó

Thế Anh: Vậy là đúng rồi, đúng là em ấy rồi (Thế Anh sau khi xác nhận lại thông tin thì nở một nụ cười)

Vũ: Rốt cuộc chuyện này là sao? Tụi bây nói gì t chẳng hiểu

Thế Anh: Cho t xin ly nước đi, t sẽ kể cho tụi bây nghe

Su: Đây, nước nè m uống đi

Thế Anh nhận lý nước từ tay Su, uống lấy uống để

Thế Anh: Tụi bây còn nhớ t hay nằm mơ thấy thằng nhóc nhỏ nhỏ không

Vũ: Nhớ, thì sao?

Thế Anh: Có lẽ là ông trời thương t nên cho t lấy lại kí ức rồi tụi m à

Su: M nói vậy không lẽ.......

Khoa: Nếu vậy, thì...thằng nhóc đó chính là.....

Thế Anh: Đúng, đó chính là em m Thanh Bảo

Vũ: Vãiii

Thế Anh: T cũng không ngờ lại có sự trùng hợp đến vậy

Khoa: Ô mai gót luôn á

Thế Anh: Nhưng mà chuyện này chỉ có tụi mình biết không được để Bảo biết nha

Su: Còn Tuấn với anh Thái thì sao?

Thế Anh: Tuấn và anh Thái t sẽ nói cho hai người đó biết sau

Vũ: Nhưng mà m nhớ lại thì đó là chuyện vui mà sao không được nói dị

Thế Anh: Đợi t xuất viện đi rồi sẽ biết

Vừa nói xong Tuấn, Bảo và anh Thái đi tọt vào trong

Bảo: A...anh tỉnh lại rồi, anh còn nhớ em không?

Thế Anh: Em là Bảo đúng không (cậu nhìn Bảo lo lắng cho mình bất giác nở một nụ cười)

Tuấn: Nhớ t với ông này là ai không?

Thế Anh: Anh Thái tất nhiên là phải nhớ rồi, còn m...là ai t không biết

Tuấn: Adu, sao m không nhớ t, m phải nhớ t chứ (Tuấn vừa nói vừa chạy lại chỗ Thế Anh)

Thế Anh: Không, t không nhớ m là ai hết

Tuấn: Mé, uổng công đi mua đồ lên cho nó mà nhận lại được câu "T không nhớ m là ai hết" buồn ghê chắc đem về lại quá

Thế Anh: Ơ kìa, ghẹo tý làm gì căng

Tuấn: Ghẹo gì mà ghẹo, t hỏi lại nha m nhớ t là ai không?

Thế Anh: Nhớ, Tuấn được chưa

Tuấn: Phải như dậy chứ, nè nè t có mua cháo lên cho m nè he, trái cây nữa nè he, ăn đi cho có sức he

Su: Thua mấy ông luôn á, mà anh Thái anh về khi nào vậy sao không báo tụi em ra đón

Thái VG: Anh mới về là chạy qua đây lun

Tuấn: Lúc nảy đang lội thang máy cái thấy ổng nên ngoắc vô đi chung lun

Bảo: Anh ăn đi cho nóng nè (Bảo mở hộp cháo ra đưa cho Thế Anh ăn)

Thế Anh: Thôi anh đang đau lắm, không tự ăn được

Bảo: Chứ giờ anh muốn sao??

Thế Anh: Em đút anh ăn đi

Vũ: Eooo ơi gớm

Su: Ôi trời ơi

Bảo: Thôi đi, mn nhìn kìa, ngại chết được

Thế Anh: Có gì đâu, em hong đút là anh hỏng ăn đâu á (Thế Anh nhõng nhẽo với Bảo mà mọi người nổi hết da gà)

Khoa: Thôi, tới khúc này phải nhường thoại lại cho diễn viên chính rồi, anh em mình nên lượng ra ngoài thoai (Nói xong Khoa kéo hết mn ra ngoài chỉ chừa lại Bảo ngồi đó với Thế Anh)

Tuấn: Gì dãy chưa được hỏi thăm nó nữa

Khoa: Đi, đi ra ngoài đi, có chuyện nói cho hai người nghe nè (mn lượng xuống Căn Tin ngồi)

Trong phòng lúc này chỉ còn lại em và Thế Anh

Thế Anh: Mn đi hết rồi, bây giờ em đút anh ăn được chưa, anh đói lắm rồi này

Bảo: Anh lớn rồi mà cứ như con nít á (Bảo quát rồi lườm đứa con nít lớn sát đang ngồi trước mặt, nhưng giây sau lại cầm hộp cháo lên mà đút cho cậu ta ăn)

Bảo đút cho hắn ăn, trong lòng cậu nữa vui nữa buồn, cậu vui vì Thế Anh cuối cùng cũng đã tỉnh lại, còn buồn vì người cậu thương sắp phải rời xa cậu rồi, trong lúc đang suy nghĩ Bảo vô tình làm rơi cháo xuống áo của Thế Anh, em vội vàng lấy giấy lau cho anh sợ anh bị phỏng

Bảo: Em...em xin lỗi, anh có sao không

Thế Anh nhìn em lo lắng cho mình, cậu nở một nụ cười, rồi từ từ nắm lấy tay em. Bảo bị Thế Anh nắm tay bất ngờ như vậy thì bị đứng hình, hai người ngồi đó nhìn nhau, khoảng một lúc sau thì Bảo mới giật tay lại

Bảo: A...anh làm gì vậy

Thế Anh: Thì...anh nắm tay em, có gì không?

Bảo: Tự nhiên nắm tay người ta, kì cục thẹc chớ (mặt em bắt đầu đỏ lên)

Thế Anh: Mắc gì kì, anh thấy bình thường mà

Bảo: Thôi đi, anh lo ăn lẹ mà còn uống thuốc nè

Thế Anh: Rồi rồi

Trong lúc đó mn ngồi ở dưới Căn Tin, Khoa kể lại chuyện lúc nảy cho anh Thái và Tuấn nghe

Khoa: Đó ,chuyện là vậy đó, mà hai người đừng có kể lại cho Bảo nghe nha

Thái VG: Why??

Khoa: Nó dặn em là không được nói với Bảo em cũng chẳng biết lý do nữa

Tuấn: Nói vậy là kí ức bị mất là kí ức của nó với Bảo rồi

Vũ: Thì ai chả biết nói lại chi vậy

Tuấn: Thiệc là trùng hợp

Su: Nó tỉnh lại là tốt rồi

Tuấn: Nhưng mà tội Bảo hơn nữa, nó tỉnh lại thì sẽ đi cầu hồn người nó thương rồi đi theo nhỏ đó luôn, còn Bảo thì sẽ đau lòng mà khóc cả ngày

Thái VG: Hazzzz

Khoa: Nó còn chưa nói nhỏ đó là ai mà, lo gì

Vũ: Lỡ không phải Bảo thì sao

Khoa: 50/50

Su: Nhỏ nào là nhỏ nào, nó còn chưa nói gái hay trai mà

Tuấn: Nhưng mà t lỡ.......

Khoa: Lỡ gì??

Tuấn: T nói mn đừng chửi nha

Vũ: Nữa rồi đó, cái mùi này t nghi lắm nha, m báo cái gì nữa rồi đúng không?

Tuấn: Thì...bữa đi dạo lỡ nói cho Bảo biết hết rồi

Su: Dì dãy Tuấn, báo nữa, lỡ người nó thương là Bảo thì sao?

Khoa: Trời đắt ơi chắc t giết m chết quá Tuấn ơi

Thái VG: Hazzzz (anh nhìn Tuấn với một ánh mắt phán xét)

Tuấn: Xin lỗi, xin lỗi, lỡ mà Thế Anh nó thương Bảo thì coi như Bảo sẽ bị bất ngờ, còn không thì thôi

Vũ: Nói nghe đơn giản ghê, không nói không rằng tự làm một mình rồi giờ nói vậy à?

Khoa: Mn cảng tui lại không thôi tui giết nó á

Thái VG: Khoa stop, để anh (nói xong anh lao vào đấm lên lưng Tuấn mấy cái)

Tuấn: Ơ kìa mn ơi, tha tui (Tuấn bị đấm chỉ biết la đau chứ không dám phản kháng)

Su: Không có tha gì chơn, quính nó đi mn, quính cho chừa cái tật tà lanh

Vũ: M tới công chuyện với t Tuấn ơi

Mn quính nhau làm náo loạn cả Căn Tin, Vũ thấy Tuấn la dữ quá nên lấy cái khăn nhét vô mỏ Tuấn, Tuấn chỉ biết nằm im chịu trận

________________







Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store