[AllIsagi] Đại pháp sư bị hiểu nhầm là Thợ Săn có lý tưởng cao đẹp
Chương 27: Bí ẩn(6)
/abc/: âm thanh
" abc": lời nói
' abc': suy nghĩ
[ abc]: hệ thống
{ abc}: lời hátTừ sau cuộc trò chuyện hôm ấy với <Isagi> trong gương, tâm trạng Isagi trở nên hỗn độn. Những câu nói nửa ẩn nửa hiện như thể mở ra cánh cửa dẫn đến một phần ký ức mà em chưa sẵn sàng đối mặt. Isagi không biết phải làm gì ngoài việc cắm đầu vào luyện tập và tiếp tục làm từ thiện — như thể chỉ có những hành động ấy mới khiến tâm trí em tạm thời được yên ổn.Những món vũ khí mà em rút được từ Vòng Quay May Mắn trong hệ thống tuy đều chỉ là trang bị sơ cấp, nhưng chủng loại lại rất đa dạng — từ song đao, thương dài, cung tên cho tới những vũ khí ít người dùng như roi sắt, thiết phiến, côn nhị khúc. Với bất kỳ ai khác, việc này có thể gây rối rắm. Nhưng với Isagi, nó lại rất đúng với một điều: theo phần giới thiệu class ^Vũ Công Mặt Nạ^ trong game Ancient Story 3, thì người mang class này phải tinh thông mọi loại vũ khí và ma thuật — một nghệ sĩ trên chiến trường, vừa là pháp sư, vừa là chiến binh.Là một Đại Pháp Sư từng tinh thông toàn bộ nguyên tố, Isagi vốn dĩ có thể sử dụng bất kỳ loại ma thuật nào miễn là có đủ ma lực. Nhưng chính vì vậy, em hoàn toàn không có kinh nghiệm gì với vũ khí, thứ từng bị xem là "công cụ của những kẻ yếu ớt không điều khiển được nguyên tố". Em từng nghĩ như vậy.Thế nhưng, Isagi không phải là kẻ cố chấp. Em biết rõ điểm yếu của bản thân hiện tại — và không ngần ngại đối mặt. Võ thuật là thứ em biết được nhờ khoảng thời gian từng sống trong Koryū dōjō của một gia đình võ sư cổ truyền sau khi đến Trái Đất. Ký ức về cách sử dụng trường kiếm và đoản kiếm được tiêm vào đầu em như một phần trong Bài học về phẩm chất, thứ được lập trình sẵn trong hệ thống — nhưng kỹ thuật thì vẫn cần luyện tập.Ngày qua ngày, Isagi vẫn kiên trì luyện tập trong khu rừng vắng hoặc sân thượng khu nhà cũ, mồ hôi hòa với ánh nắng chiều. Ánh mắt em vô hồn như biển sâu, nhưng từng chuyển động lại mang theo sự chính xác lạnh lùng đến tuyệt đối.Không ai biết rằng, phía sau một thiếu niên hay giúp đỡ trẻ em mồ côi là một sinh vật từng đứng trên đỉnh cao pháp thuật của hành tinh khác — đang học cách trở thành một con người chiến đấu như người Trái Đất, bằng cả máu thịt, cơ bắp và sự kiên trì.———————————— Vài ngày sau —————————————Isagi nhận được tin nhắn từ Hiệp hội Thợ săn với dòng chữ ngắn gọn: "Có việc gấp. Đề nghị đến trụ sở trong hôm nay."Không hỏi thêm gì, em thay bộ áo khoác dài đen, giấu đi đôi găng tay phát sáng nhè nhẹ, rồi rời khỏi nhà. Tòa nhà của Hunter Association nằm ở cuối tuyến tàu ngầm số 9, sừng sững giữa trung tâm khu tài chính Tokyo. Một tòa cao ốc kính đen với bề mặt phản chiếu bầu trời u ám của ngày mây mù, đứng sừng sững như một trụ cột vô hình của thế giới — nơi những kẻ mạnh ra vào mỗi ngày như thể đó là điều hiển nhiên, nơi quyền lực không đến từ tiền, mà đến từ sức mạnh cá nhân.Isagi bước qua cánh cửa kính, đôi giày phát ra tiếng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy. Em tiến tới bàn tiếp tân, bình tĩnh báo tên. Nhân viên tiếp tân kiểm tra nhanh trên hệ thống rồi gật đầu, ra hiệu cho một nhân viên khác dẫn đường.Hành lang dài phủ thảm xám tro, ánh đèn LED trắng mát lạnh. Isagi được đưa tới một căn phòng họp kín có vách kính mờ. Một người đàn ông trung niên với bộ vest gọn gàng đang ngồi đợi bên trong, khi thấy em bước vào liền đứng dậy, lịch sự đưa tay ra"Tôi là Arata Senzaki, thuộc bộ phận Quan sát và Phân tích Năng lực Đặc biệt. Rất vui được gặp cậu, Isagi Yoichi"Isagi bắt tay người kia, gật đầu nhẹ."Mời bạn ngồi. Cậu muốn trà hay cà phê?""Trà" Isagi trả lời ngắn gọn"Tôi không thích vị đắng"Câu trả lời ấy khiến Senzaki thoáng mỉm cười, như thể ghi nhớ một điều gì đó.Sau vài phút chờ, một ly trà nóng được đưa đến. Hương hoa nhẹ nhàng lan trong không khí. Người đàn ông tên Arata Senzaki mở hồ sơ trước mặt, ánh mắt liếc nhanh qua rồi nhìn thẳng vào Isagi, ánh nhìn không hề che giấu sự đánh giá"Vụ cánh cổng đen cấp B vỡ tại khu ngoại vi Shibuya ba ngày trước — chúng tôi đã nhận được báo cáo từ nhiều nhân chứng. Không ai nhớ rõ khuôn mặt người cứu họ, nhưng tất cả đều đồng thuận về chiến lực áp đảo và khả năng tiêu diệt toàn bộ quái vật chỉ trong vài giây""Hội đồng thẩm định sức mạnh cá nhân đã xem lại dữ liệu và... quyết định nâng cấp Hunter Isagi Yoichi từ cấp C lên cấp B, có hiệu lực ngay"Isagi không phản ứng nhiều. Em chỉ nhẹ nhàng đặt ly trà xuống bàn, đôi mắt sâu như đáy biển khẽ gợn"Vì vậy mà tôi được gọi đến?"Senzaki gật đầu, rồi tiếp tục, giọng điềm đạm nhưng nghiêm túc hơn"Có điều... vì cậu mới đăng ký giấy phép Hunter chưa đầy ba tuần, việc thăng cấp quá nhanh có thể gây xôn xao dư luận. Những kẻ thiếu năng lực thì thích chỉ trích người khác để che đậy sự yếu kém của mình."Ông dừng lại một chút, đặt thêm một tập hồ sơ xuống trước mặt Isagi:"Chúng tôi muốn mời cậu tham gia một cuộc đột kích cổng đỏ cấp B vào ba ngày tới. Một đội đặc nhiệm sẽ được thành lập, gồm những thợ săn từ các công hội khác nhau. Mục tiêu là kiểm soát, tiêu diệt quái vật, và đảm bảo không có thương vong dân thường.""Nếu cậu thể hiện đúng như trong vụ cổng đen lần trước, sẽ không ai có thể chất vấn cậu nữa. Sự thăng cấp sẽ trở thành điều... chính đáng."Isagi im lặng một lúc. Em nhếch môi, nụ cười rất nhạt — như chẳng có chút ấm áp, chỉ là một cử động máy móc"Tôi sẽ tham gia"
" abc": lời nói
' abc': suy nghĩ
[ abc]: hệ thống
{ abc}: lời hátTừ sau cuộc trò chuyện hôm ấy với <Isagi> trong gương, tâm trạng Isagi trở nên hỗn độn. Những câu nói nửa ẩn nửa hiện như thể mở ra cánh cửa dẫn đến một phần ký ức mà em chưa sẵn sàng đối mặt. Isagi không biết phải làm gì ngoài việc cắm đầu vào luyện tập và tiếp tục làm từ thiện — như thể chỉ có những hành động ấy mới khiến tâm trí em tạm thời được yên ổn.Những món vũ khí mà em rút được từ Vòng Quay May Mắn trong hệ thống tuy đều chỉ là trang bị sơ cấp, nhưng chủng loại lại rất đa dạng — từ song đao, thương dài, cung tên cho tới những vũ khí ít người dùng như roi sắt, thiết phiến, côn nhị khúc. Với bất kỳ ai khác, việc này có thể gây rối rắm. Nhưng với Isagi, nó lại rất đúng với một điều: theo phần giới thiệu class ^Vũ Công Mặt Nạ^ trong game Ancient Story 3, thì người mang class này phải tinh thông mọi loại vũ khí và ma thuật — một nghệ sĩ trên chiến trường, vừa là pháp sư, vừa là chiến binh.Là một Đại Pháp Sư từng tinh thông toàn bộ nguyên tố, Isagi vốn dĩ có thể sử dụng bất kỳ loại ma thuật nào miễn là có đủ ma lực. Nhưng chính vì vậy, em hoàn toàn không có kinh nghiệm gì với vũ khí, thứ từng bị xem là "công cụ của những kẻ yếu ớt không điều khiển được nguyên tố". Em từng nghĩ như vậy.Thế nhưng, Isagi không phải là kẻ cố chấp. Em biết rõ điểm yếu của bản thân hiện tại — và không ngần ngại đối mặt. Võ thuật là thứ em biết được nhờ khoảng thời gian từng sống trong Koryū dōjō của một gia đình võ sư cổ truyền sau khi đến Trái Đất. Ký ức về cách sử dụng trường kiếm và đoản kiếm được tiêm vào đầu em như một phần trong Bài học về phẩm chất, thứ được lập trình sẵn trong hệ thống — nhưng kỹ thuật thì vẫn cần luyện tập.Ngày qua ngày, Isagi vẫn kiên trì luyện tập trong khu rừng vắng hoặc sân thượng khu nhà cũ, mồ hôi hòa với ánh nắng chiều. Ánh mắt em vô hồn như biển sâu, nhưng từng chuyển động lại mang theo sự chính xác lạnh lùng đến tuyệt đối.Không ai biết rằng, phía sau một thiếu niên hay giúp đỡ trẻ em mồ côi là một sinh vật từng đứng trên đỉnh cao pháp thuật của hành tinh khác — đang học cách trở thành một con người chiến đấu như người Trái Đất, bằng cả máu thịt, cơ bắp và sự kiên trì.———————————— Vài ngày sau —————————————Isagi nhận được tin nhắn từ Hiệp hội Thợ săn với dòng chữ ngắn gọn: "Có việc gấp. Đề nghị đến trụ sở trong hôm nay."Không hỏi thêm gì, em thay bộ áo khoác dài đen, giấu đi đôi găng tay phát sáng nhè nhẹ, rồi rời khỏi nhà. Tòa nhà của Hunter Association nằm ở cuối tuyến tàu ngầm số 9, sừng sững giữa trung tâm khu tài chính Tokyo. Một tòa cao ốc kính đen với bề mặt phản chiếu bầu trời u ám của ngày mây mù, đứng sừng sững như một trụ cột vô hình của thế giới — nơi những kẻ mạnh ra vào mỗi ngày như thể đó là điều hiển nhiên, nơi quyền lực không đến từ tiền, mà đến từ sức mạnh cá nhân.Isagi bước qua cánh cửa kính, đôi giày phát ra tiếng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy. Em tiến tới bàn tiếp tân, bình tĩnh báo tên. Nhân viên tiếp tân kiểm tra nhanh trên hệ thống rồi gật đầu, ra hiệu cho một nhân viên khác dẫn đường.Hành lang dài phủ thảm xám tro, ánh đèn LED trắng mát lạnh. Isagi được đưa tới một căn phòng họp kín có vách kính mờ. Một người đàn ông trung niên với bộ vest gọn gàng đang ngồi đợi bên trong, khi thấy em bước vào liền đứng dậy, lịch sự đưa tay ra"Tôi là Arata Senzaki, thuộc bộ phận Quan sát và Phân tích Năng lực Đặc biệt. Rất vui được gặp cậu, Isagi Yoichi"Isagi bắt tay người kia, gật đầu nhẹ."Mời bạn ngồi. Cậu muốn trà hay cà phê?""Trà" Isagi trả lời ngắn gọn"Tôi không thích vị đắng"Câu trả lời ấy khiến Senzaki thoáng mỉm cười, như thể ghi nhớ một điều gì đó.Sau vài phút chờ, một ly trà nóng được đưa đến. Hương hoa nhẹ nhàng lan trong không khí. Người đàn ông tên Arata Senzaki mở hồ sơ trước mặt, ánh mắt liếc nhanh qua rồi nhìn thẳng vào Isagi, ánh nhìn không hề che giấu sự đánh giá"Vụ cánh cổng đen cấp B vỡ tại khu ngoại vi Shibuya ba ngày trước — chúng tôi đã nhận được báo cáo từ nhiều nhân chứng. Không ai nhớ rõ khuôn mặt người cứu họ, nhưng tất cả đều đồng thuận về chiến lực áp đảo và khả năng tiêu diệt toàn bộ quái vật chỉ trong vài giây""Hội đồng thẩm định sức mạnh cá nhân đã xem lại dữ liệu và... quyết định nâng cấp Hunter Isagi Yoichi từ cấp C lên cấp B, có hiệu lực ngay"Isagi không phản ứng nhiều. Em chỉ nhẹ nhàng đặt ly trà xuống bàn, đôi mắt sâu như đáy biển khẽ gợn"Vì vậy mà tôi được gọi đến?"Senzaki gật đầu, rồi tiếp tục, giọng điềm đạm nhưng nghiêm túc hơn"Có điều... vì cậu mới đăng ký giấy phép Hunter chưa đầy ba tuần, việc thăng cấp quá nhanh có thể gây xôn xao dư luận. Những kẻ thiếu năng lực thì thích chỉ trích người khác để che đậy sự yếu kém của mình."Ông dừng lại một chút, đặt thêm một tập hồ sơ xuống trước mặt Isagi:"Chúng tôi muốn mời cậu tham gia một cuộc đột kích cổng đỏ cấp B vào ba ngày tới. Một đội đặc nhiệm sẽ được thành lập, gồm những thợ săn từ các công hội khác nhau. Mục tiêu là kiểm soát, tiêu diệt quái vật, và đảm bảo không có thương vong dân thường.""Nếu cậu thể hiện đúng như trong vụ cổng đen lần trước, sẽ không ai có thể chất vấn cậu nữa. Sự thăng cấp sẽ trở thành điều... chính đáng."Isagi im lặng một lúc. Em nhếch môi, nụ cười rất nhạt — như chẳng có chút ấm áp, chỉ là một cử động máy móc"Tôi sẽ tham gia"
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store