Chương 7
Tiếp tục với chương trước:
Harry chạy
Chạy trong vô vọng
Chạy như thể phía sau là địa ngục đang đuổi theo
Bóng tối nuốt chửng lấy cậu
Không còn gì xung quanh ngoài những thân cây lạnh lẽo và tiếng gió rít lên ghê rợn giữa tán lá
Mỗi bước chân là một tiếng vang trống rỗng giữa khu rừng không tên
Thỉnh thoảng, cậu lại hét lên:
:“ Cứu tôi với!!!! Có ai ở đây không??? Làm ơn cứu tôi với!!!! ”
Không một ai đáp lại...... Không một tia sáng...... Không một hy vọng...... Chỉ có tiếng vang vọng lại từ chính giọng nói của cậu, lạnh lẽo và cô độc
Harry không biết mình đã chạy bao lâu, chỉ biết rằng phổi như muốn nổ tung, tim đập như trống trận, chân thì rã rời như thể chẳng còn là của mình
Cuối cùng, cậu dừng lại...... cậu đã quá mệt mỏi rồi...... chạy, chạy mãi, chạy nữa cũng chả giải quyết được điều gì....... Harry ngã khuỵu xuống bên một gốc cây mục nát, hơi thở trở nên nặng nề, lồng ngực phập phồng như sắp vỡ
Cậu ta dựa người vào thân cây, co mình lại
Cả người run lên vì lạnh, vì sợ, vì tuyệt vọng
Harry bắt đầu lẩm bẩm, lặp đi lặp lại như một lời cầu nguyện:
:” đây chỉ là một giấc mơ..... điều này không phải sự thật..... làm ơn..... làm ơn...... tỉnh dậy đi...... tỉnh dậy đi...... tỉnh dậy đi......... “
Nhưng cậu đâu có mơ
Có tiếng động gì đó...... nghe rất rõ ràng...... có thứ gì đó đang tiến lại gần đây....... Tiếng bước chân nặng nề dẫm lên lá cây khô giòn, rào rạo vang vọng giữa khu rừng tăm tối
Harry giật mình, lập tức liền đứng dậy
Nhưng chưa kịp quan sát xung quanh thì.....
ẦM!!!!!!
Một sinh vật từ bóng tối lao ra, húc mạnh vào Harry, khiến cậu lăn quay ra đất
:" Ah!!!! Cái quái gì vậy??? " Harry choáng váng ngó nghiêng xung quanh, cố gắng nhìn xem thứ gì vừa tấn công mình
Trước mặt Harry là một con lợn rừng, không biết nó từ đâu ra và làm sao lại xuất hiện ở đây..... nhưng điều đó không quan trọng....... cái con lợn rừng này..... không phải lợn rừng bình thường...... nó to, to một cách bất thường, to gấp đôi kích thước mấy con lợn rừng mà Harry từng thấy trong sách hay là trên phim ảnh
Thân hình nó phủ đầy cơ bắp, đôi mắt đỏ ngầu, những chiếc nanh dài ngoằn nghèo kinh tởm
Nó là cơn ác mộng đội lốt thú hoang, một con lợn rừng hấp thụ linh lực...... quái vật lợn.......
Và điều Harry biết rõ nhất: bất kỳ thứ gì mang thêm chữ “quái vật” vào tên, là thứ sẽ nhai ngấu nghiến con người
Cậu không có vũ khí, cũng không có kinh nghiệm chiến đấu..... chỉ có bản năng sợ hãi..... và đôi chân run rẩy chẳng đủ sức đỡ chính thân mình....
Con quái vật gầm lên, tiếng rống của nó làm rung cả không khí, rồi nó lại lao đến lần nữa
Harry quay mặt, cắm đầu chạy:
:" BIẾN ĐI!!!!! CÚT ĐI!!! ĐỪNG CÓ ĐUỔI THEO TAO!!!! " cậu gào lên tuyệt vọng
Đôi chân nhói buốt, lưng thì đau ê ẩm vì cú húc ban nãy, hơi thở chưa kịp hồi được bao lâu nay lại bị rút cạn
Nhưng trong đầu cậu vang dội chỉ một tiếng nói duy nhất:
:” Nếu dừng lại.... mình sẽ chết!!!! “
....................
Harry biết mình không thể chạy mãi, sức của cậu chẳng thể nào sánh được với con quái vật đó.... chỉ là vấn đề thời gian..... cho đến khi nó bắt kịp.....
ẦM!!!
Cú húc thứ hai như bị xe tải tông, cả cơ thể Harry văng ra xa, xoay cuộn giữa không trung rồi ngã nhào xuống mặt đất
Cậu cố gượng dậy, nhưng toàn thân đau nhức, chỉ một cử động nhẹ thôi cũng không thể làm được, cơn đau cứ như bị hàng nghìn cây kim chích vào xương thịt
Con quái vật chậm rãi tiến lại, từng bước của nó chậm rãi, không vội vàng..... nó biết rõ, con mồi đã không thể chạy trốn được nữa..... giờ là lúc nó sẽ ăn tươi nuốt sống con mồi vừa săn được......
Nó gầm lên tiếng ăn mừng...... miệng nó há rộng ra, lộ ra hàm răng lởm chởm ánh lên thứ ánh sáng thép lạnh..... rồi nó lao tới, với ý định xé xác con mồi.....
:" KHÔNG!!!!! " Harry gào lên, giọng nghẹn đặc vì sợ hãi
Dù cơ thể rã rời, dù đau đớn đến mức không còn cảm giác, nhưng bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn nỗi sợ
Hai tay cậu vươn lên, chụp lấy hàm răng của con quái vật, cố giữ nó lại, chân thì giãy đạp đá hết sức vào cái con súc vật khốn nạn kia
Dù đầu óc ngập tràn sợ hãi, nhưng cơ thể thì vẫn cố giãy dụa:
:” không...... không thể thế này được...... “
Hai cánh tay run rẩy, cơ bắp co cứng lại:
:” nhưng tay mình....... tay mình không thể chịu được nữa....... “
Hàm răng con quái vật cứ ép xuống, lưỡi của nó lè ra liếm láp lên mặt Harry, mùi nước dãi của nó bốc lên thối hoắc:
:” mình sắp xong rồi...... mình sắp xong thật rồi...... “
Harry nghiến răng đau khổ:
:”....... đây là kết thúc của mình????? mình sẽ chết như thế này à????? “
Cơn tuyệt vọng càng lúc càng dâng trào:
:” Alice......... Donna......“
Nhưng rồi, giữa cái hỗn độn tăm tối ấy, hình ảnh hai người bạn đó hiện lên trong đầu cậu:
:” chỉ còn vài tiếng nữa......... hai người họ sẽ gặp rắc rối........ "
Harry sợ, phải, cậu sắp chết đến nơi rồi, cậu không thể chống lại con quái vật này, nó quá khỏe......
:" không được..... mình không thể bỏ cuộc được..... mình phải sống!!!! " Harry gào lên:" Mình phải sống!!!! Mình phải sống!!!! Mình phải thoát khỏi con lợn chết tiệt này!!!!!......... “
Trong cơn hoảng loạn, liên tục những suy nghĩ dồn đến ập đến đầu Harry
:” TAO SẼ KHÔNG CHẾT Ở ĐÂY!!!! “
:“ TRÁÁÁÁÁNH RAAAAAAA!!!!!! “ Cậu tung một cú đấm thật mạnh vào mặt con lợn
Lúc này đây, khoảng khắc kì diệu xảy ra với Harry, có luồng năng lượng kỳ lạ bùng lên trong lồng ngực cậu
Harry đã đấm văng quái vật lợn ra xa:
:” hah.......hah......... cái quái gì??....... “
Hai bàn tay Harry lúc này..... bỗng nhiên được bao bọc bởi một lớp đá cứng rắn
Bầu trời trên cao rẽ mây, ánh trăng xuyên qua rừng cây, chiếu rọi xuống đôi tay kỳ lạ của Harry:
:” cái này???? Là cái gì???? “
Harry cố gắng tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với hai bàn tay mình
Nhưng mà.... có vẻ như.... Harry quên mất, quái vật lợn vẫn đang ở đây
Trong lúc cậu ta đang loay hoay nhìn ngắm đôi bàn tay của mình, thì quái vật lợn thừa cơ lao lên, húc vào mạn sườn phải của Harry
Cậu ta lại bị húc bay ra xa:
:" Cái đ..... " Harry gằn giọng ôm vết thương
Nhìn con súc vật trước mặt, rồi lại nhìn xuống bàn tay mình:
:” mặc dù mình không biết làm cách nào..... nhưng đây là cơ hội duy nhất giúp mình thoát khỏi chuyện này...... “
Cậu hét lên với con lợn:
:” Để sống sót....... để trở về....... để đánh bại thằng khốn Paul, Tao sẽ đánh chết mày!!! “
Con quái vật rống lên, lấy đà
Nó lao đến nhanh hơn trước
Nó biết con mồi đang phản kháng
Harry né sang bên, vụng về và chậm chạp:
:” mặc dù đã có thứ để làm vũ khí.... nhưng chỉ cần một bất cẩn, mình sẽ chết ngay lập tức..... “ cậu ta từ từ cố gắng quan sát, tìm điểm yếu của kẻ thù để ra đòn tấn công
....................
Sau một hồi vật lộn, Harry mới nhận ra con súc vật này có một vết thương ở bên hông trái:
:” ..... thấy rồi..... Không cần biết nó bị làm sao, điểm yếu là vết thương đó “
Harry khéo léo và cẩn thận dụ con lợn đâm đầu vào cây, nhân lúc đó bồi thêm vào vết thương những phát đấm uy lực
Bốp!!! Bốp!!! Bốp!!!
Nắm đấm được vung lên rồi hạ xuống, chàng trai dùng hết sức lực, tung ra những đòn đánh vào đối thủ, khiến nó đau đớn kêu lên và chạy mất
Nhìn sinh vật kia bỏ chạy, Harry mỉm cười..... cậu vui mừng vì đã không bỏ cuộc...... mừng vì đã không đầu hàng trước cái chết....... Cậu ta ngồi sụp xuống, thở dốc, toàn thân run rẩy, mồ hôi nhễ nhại
Lần đầu tiên.....
Cậu chiến đấu....
Lần đầu tiên.....
Cậu sống sót......
Hai bàn tay vẫn được bao bọc bởi lớp đá lạ
Harry ngả lưng xuống đất, nhìn lên bầu trời đang dần trong trở lại
Mắt dần nhắm lại, một nụ cười nhẹ hiện trên môi:
:” mình.... vẫn còn sống..... "
.........
:” Harry? Mày tỉnh lại rồi! “ Giọng Alice vang lên, đầy kinh ngạc và mừng rỡ, cô lao tới bên giường, nơi Harry vừa chậm rãi mở mắt
Căn phòng quen thuộc hiện ra trước mắt, ánh sáng mờ nhòe từ ô cửa sổ khiến Harry nhíu mày
:” sao tao lại..... ở đây?...... “ cậu lẩm bẩm, giọng yếu ớt
Alice ôm chặt lấy Harry, như sợ nếu buông tay ra, cậu sẽ lại biến mất:
:” tao cứ nghĩ mày sẽ không bao giờ tỉnh lại..... “
Harry giật mình:
:”....... ý mày nói là gì khi bảo tao không tỉnh dậy nữa? “
Alice nghẹn ngào nói:
:” đã 1 tuần rồi..... mày đã bất tỉnh suốt 1 tuần rồi...... “
Harry sững sờ, như không tin vào tai mình:
:” cái quái gì cơ?????? “
.....................
Quay lại một tuần trước
Buổi sáng sớm hôm đó, DK như thường lệ, thức dậy từ rất sớm
Cô vươn vai cho tỉnh ngủ, rồi nhẹ nhàng ra khỏi phòng mà không làm phiền Alice còn đang say giấc
Nhưng khi vừa bước ra khỏi phòng...... đập vào mắt DK, là hình ảnh Harry nằm trên sàn nhà
Khuôn mặt cậu ta tím tái, hai bàn tay thì nhuốm đầy máu
:” ôi không........ “ DK hốt hoảng, lao tới:” Harry??? Harry ơi??? Chuyện gì đã xảy ra thế này????? “
Cô lay người cậu, nhưng Harry không phản ứng
Hoảng loạn không biết phải làm gì, DK chạy đi gọi Alice
Cả ngôi nhà chìm trong cảnh hỗn loạn chưa từng có
Sau đó
Harry được đưa đến bệnh viện
Và đã được chữa trị khỏi vết thương ở hai bàn tay
Bác sĩ Healer chữa lành cho Harry nói:
:” nguyên do là cậu ta đã dồn quá nhiều linh lực vào bàn tay, điều này dẫn đến sức chịu đựng của cơ thể bị quá tải "
Ông ấy chỉ vào bàn tay Harry:
:" nơi tập trung nhiều sức mạnh nhất là nơi chịu tổn thương nghiêm trọng nhất, mấy đứa mới thức tỉnh sức mạnh phải không? đừng có cố sử dụng sức mạnh khi chưa vững kiến thức "
DK và Alice không khỏi bất ngờ:
:” sao lại..... Harry đã sử dụng được linh lực?? “
Những ngày sau đó, hai người phải thay phiên nhau nghỉ học để ở nhà trông coi cho Harry. Cũng may cho Alice là DK có một tâm hồn nhân hậu cực lớn, mới chỉ gặp nhau không lâu, nhưng cô ấy rất tốt bụng và sẵn lòng giúp đỡ hết mình
....................
Quay lại thời điểm hiện tại
Alice nhìn sang cái đồng hồ trên bàn học:
:” DK đang ở trường, chắc tầm một lúc nữa cô ấy về “
Harry gật đầu, mắt vẫn nhìn trần nhà:
:” ồ, vậy à.... "
Cả hai im lặng một lúc, song Alice khẽ hỏi, giọng chùng xuống:
:” này .... mày có thể kể cho tao....... chuyện gì đã xảy ra với mày vào đêm đó không? “
Harry nhìn xuống hai bàn tay được băng bó, cậu biết đó không phải là mơ:
:” được rồi, nếu mày muốn biết thì....... đầu tiên, Michael xuất hiện bất ngờ “ cậu cau mày nhớ lại:” cậu ấy cho tao thấy một tương lai tăm tối, chuyện gì sẽ xảy ra khi tao chọc giận Paul “
Cậu không muốn nhắc lại “tương lai“ đó nên nhanh chóng nói tiếp:
:” Michael không giải thích cho tao biết chuyện gì đã xảy ra ở cái “tương lai” đó..... Rồi tự nhiên nói muốn “ đi dạo “ “
:” Nên tao phải chấp nhận đi theo, biết đâu tìm được thông tin gì đó “
:” rồi tao bị đưa đến một khu rừng kì lạ, ban đầu, không có gì xảy ra..... sau một hồi đi trong rừng, mọi chuyện càng ngày tệ đi “
:” Michael biến mất, tao bị lạc, rồi còn gặp phải quái vật lợn..... nó là lợn, nhưng nó to hơn, khỏe hơn, hung hãn hơn lợn rừng bình thường “
:” Tao bị nó tấn công...... trong lúc tưởng như sắp chết “
:” Bỗng tao sử dụng được kỹ năng của hệ Thổ, nhưng đó chỉ là cường hóa nắm đấm thành đá “
:” Có còn hơn không, tao đã cố hết sức có thể, đánh trả lại, và tao đã đánh đuổi được con lợn đó “
:” Nhưng rồi....... tao không nhớ gì nữa “
:” Mọi thứ cứ thế tối sầm lại, tao kiệt sức mà ngất đi giữa rừng “
Alice ngồi đó lắng nghe câu chuyện, không nói câu gì
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store