12 Chom Sao Game Selection
「START?」
Bạch Dương liền cảm thấy toàn thân thật lạnh lẽo như bị một lớp tuyết dày bao phủ. Từng đợt gió từ chiếc quạt không còn làm Bạch Dương cảm thấy an tâm nữa. Không, sẽ chẳng có gì yên ổn với cô khi nhìn dòng chữ kia cả. Vô thức, Bạch Dương liền nghĩ ra câu trả lời trong tâm trí phần nào đang sợ hãi của cô:
「NO」
'Phụt!'
Màn hình lại tắt. Không gian trở nên thật yên lặng, như chưa có gì từng xảy ra. Rồi ngoài kia bắt đầu đổ mưa. Tiếng mưa rơi và sự mát lạnh lại khiến Bạch Dương cảm thấy ấm áp hơn. Những tiếng động liên tiếp xua tan đi bầu không khí lạnh lẽo. Bạch Dương khẽ nhắm mắt. Cô muốn ngủ một giấc, nghỉ ngơi sau những lần mệt mỏi vừa rồi, hay... trốn tránh sự sợ hãi hiện tại.
Bạch Dương trằn trọc. Tứ chi của cô đã bắt đầu cử động được. Cảm giác tê liệt biến mất đột ngột khiến Bạch Dương thoải mái hơn đôi chút. Cô nghiêng sang bên trái, hướng mắt một lần nữa về phía hành lang. Một lần nữa, tiếng sấm rạch ngang trời. Qua ánh sáng đột ngột đó, Bạch Dương đột ngột thấy một khuôn mặt bị biến dạng, méo mó vẹo vọ!
Con ngươi ở đôi mắt lòi ra, đỏ ngầu hằn những tia máu. Chiếc lưỡi đỏ lòm, thò ra khỏi hai hàm răng đen kịt. Tổng thể khuôn mặt đó thật gớm ghiếc, tựa như một ác mộng mà Bạch Dương chưa bao giờ muốn nhớ đến. Đồng tử Bạch Dương mở lớn, hô hấp gần như bị trì trệ. Đột nhiên, đôi môi đó nhẹ mấp máy, dù nhẹ nhàng nhưng những lời nói phát ra, Bạch Dương đều nghe rõ. Giọng nói the thé, đáng kinh hãi thốt ra:
「YOU CAN'T」
Bạch Dương hét lên một tiếng xé toạc cả bầu trời đêm mưa bão, rồi ngất đi. Trước đó, tiếng thuỷ tinh rơi vỡ và tiếng bước chân chạy đến cứ vẩn vương trong trí cô.
*
- Xin chào bệnh nhân số 1, tôi là bác sĩ của cô.
- Mong cô hãy bình tĩnh nghe tôi nói.
- Bệnh của cô có chuyển biến xấu, vì vậy có thể cô sẽ mất đi giọng nói của mình.
- Chúng tôi sẽ cố gắng giúp cô.
Bạch Dương mơ màng nghe những lời nói thoáng qua trong tâm trí.
- A...
Bạch Dương cố gắng nuốt lại lời vừa định nói. Một cảm giác đau đớn kịch liệt phát ra từ cổ họng. Bạch Dương vô thức lấy tay ôm cổ họng. Cô nhìn ra ngoài. Bây giờ vẫn còn là nửa đêm, bầu trời tối như mực. Cô vẫn còn cảm thấy hơi lạnh, có lẽ là cơn mưa vừa ngớt.
'Đau quá'
Cảm giác đau đớn khiến Bạch Dương bỗng cảm thấy hoảng loạn. Cô cố gắng phát ra âm thanh để kêu cứu, nhưng không. Bàn tay ướt mồ hôi của Bạch Dương có thể cảm nhận rõ những lớp băng được cuốn quanh cổ. Những gì thoát ra từ phía cô chỉ là những tiếng ú ớ.
Trong vô thức, Bạch Dương, lần đầu tiên, cô có thể nghe thấy...
...đó...là tiếng gió đang thì thầm bên tai:
「THAT'S THE OFFER」
Giờ cô vẫn dám từ chối sao?
*
'Bạch Dương!'
'Cô có nghe thấy tôi không?'
Bạch Dương đột ngột mở mắt. Cảm giác nặng nề và bả vai ướt sũng làm cô cảm thấy thật khó chịu. Trước mắt cô là trần nhà trắng và xung quanh là một vài con người mặc bộ đồ màu trắng đứng nhìn cô.
Lại là trắng.
Cô ghét nó. Bạch Dương rất không thích màu trắng.
Nó quá tinh khiết.
Nhưng lại rất hợp với cô.
- Bạch Dương, mọi thứ đã có chuyển biến xấu. Cô đã mất khả năng nói, về điều này chúng tôi vô cùng tiếc.
Bạch Dương mắt mở lớn nhìn người đàn ông đang nói. Đây là đâu? Tại sao cô lại ở đây, và cô bị câm ư? Ác mộng tối qua là gì? Thật nhiều thắc mắc đang hiện dần trong tâm trí Bạch Dương. Bây giờ cô cảm thấy thật mệt mỏi.
- A...
- Cô hãy cứ nghỉ ngơi đi, tí nữa cô có thể xuất viện.- Một cô y tá ngước nhìn cô với ánh mắt thương hại rồi cùng những người còn lại rời đi.
'Không thể nào...'
*
'Chúng tôi đưa cô vào đây khi một chàng trai đem cô đến và nói cô có bệnh. Bác sĩ đã thử kiểm tra và cho cô nằm nghỉ tại đây. Nửa đêm cô bỗng gào thét đáng sợ, sau đó một y tá vào kiểm tra và phát hiện ra cô bị một mảnh thuỷ tinh đâm vào họng, tuy vậy cô chưa hoàn toàn mất khả năng nói. Gần rạng sáng, chính khi cô lại hét lên, và việc đó đã làm cho cổ họng cô bị tổn thương và khiến cô bị câm'
Bạch Dương đứng trước cổng bệnh viện. Mái tóc vàng của cô rối bù, khuôn mặt bơ phờ và chiếc váy trắng đơn giản dài quá đầu gối đẫm mồ hôi.
Bây giờ cô chẳng biết đi đâu, Bạch Dương cô còn không thể nhớ mình là ai.
Mệt mỏi, thật sự cô rất mệt mỏi. Bạch Dương chỉ muốn nghỉ ngơi thêm một chút nữa.
Đôi mắt Bạch Dương mờ hẳn. Tâm trí trống rỗng. Bạch Dương như lọt vào một khoảng không gian tối tăm.
Lại nữa.
Cô chỉ muốn ngủ một giấc.
Bạch Dương chợt cảm thấy có vật cộm cộm trong lòng bàn tay. Cô liền mở lòng bàn tay đang rã rời của mình ra. Là một tờ giấy ố vàng và một mẩu bút chì cũ kĩ.
Bạch Dương nhìn dòng chữ mờ mờ nghiêng ngả trên tờ giấy. Vẫn là nó.
「START?」
Có hai đáp án để cô lựa chọn. Một là YES, và lựa chọn còn lại...
...là NO.
Bạch Dương cắn chặt môi. Cô cầm chặt chiếc bút chì, hơi do dự một lát, rồi thoáng chốc, cô gằn đường chì trên tờ giấy, vẽ thành một vòng tròn.
Kết thúc. Một lần nữa, Bạch Dương hoàn toàn mất đi ý thức.
Are you sure?
Last choice,
...no more change
*
END 1st INTRO
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Store